DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 872

Tiêu Lương gật đầu, ngước mắt nhìn Công Tôn, tâm nói… Người này

thật là đẹp mắt. Nghĩ tới đây, lại lắc đầu, vội vàng nhìn Triệu Phổ, hỏi,
“Ngươi thực sự là Triệu Phổ? Hôi nhãn Tu La Triệu Phổ?”

Triệu Phổ mỉm cười, nói, “Không sai.”

“Ngươi thu ta làm đồ đệ đi!” Tiêu Lương đột nhiên hô lên.

Tất cả mọi người kinh hãi, Triệu Phổ cũng khẽ cười, “Vì sao?”

“Ta muốn giết sạch lũ Liêu cẩu!” Tiêu Lương trả lời.

Trong lòng Triệu Phổ hiểu rõ, tất cả mọi người đều có chút cảm thụ, hài

tử nhỏ như vậy, đã mang đầy bụng cừu hận rồi.

Triệu Phổ nghe xong thì cười cười, nói, “Không được.”

Tiêu Lương vẻ mặt hoảng loạn, Triệu Phổ lại khoát khoát tay, nói,

“Ngươi đừng vội, hãy nghe ta nói hết đã.”

Tiêu Lương an tĩnh lại nghe Triệu Phổ nói.

“Ta rất vừa ý ngươi, có thể thu ngươi làm đồ đệ, bất quá…” Triệu Phổ

nhìn nhìn nó, nói, “Tâm tư của ngươi sai, nếu như nói học công phu chỉ vì
giết sạch kẻ thù, vậy thì không có bao nhiêu tiền đồ, ta không dạy ngươi.”

“Vậy… Ngươi muốn làm sao mới có thể dạy cho ta?” Tiêu Lương sốt

ruột.

Triệu Phổ cười, nói, “Ngươi gấp cái gì? Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Bảy tuổi.” Tiêu Lương trả lời.

Triệu Phổ gật đầu, “Không hề gì, khi ta còn bé cũng có điều kiện giống

ngươi, chính thức học công phu cũng đã tám tuổi, ngươi còn đủ thời gian