Công Tôn cười tủm tỉm, hảo nha.
Triệu Phổ thấy Công Tôn lộ ra dáng vẻ bướng bỉnh hiếm có, trong lòng
như bị móng vuốt của một con mèo nhỏ gãi nhẹ, ngứa a ngứa!
Công Tôn ngước mắt, nhìn đám người phía sau một chút, nói, “Ta đã
bảo tửu lâu có mùi thối thoang thoảng đâu đây mà, cũng phải thôi, ngồi
cùng người của Nhật giáo mà, vậy còn không thối sao!”
Triệu Phổ nhìn Công Tôn —— Được!
Công Tôn nghĩ nghĩ —— Thỉnh thoảng làm ác bá một lần, cảm giác thật
hả hê!
“Nè, ngươi muốn gây sự phải không hả?” Nhật giáo có vài đệ tử trẻ tuổi
nhịn không được, quay sang rống Công Tôn.
Công Tôn lắc đầu, ngoáy ngoáy lỗ tai, nói, “Hờ, sư phụ nói một chút
cũng không sai, Nhật Nguyệt Càn Khôn tứ giáo a, vị trí nên điều chỉnh một
chút, Nhật giáo rõ ràng là vô dụng nhất, làm sao có thể đứng trước nhất
được? Phải đặt ở sau cùng mới đúng! Phải là Nguyệt Càn Khôn Nhật giáo!”
“Ngươi thối lắm!” Một Nhật giáo giáo chúng nghe hết nổi, đột ngột
đứng bật dậy.
Công Tôn cười nói, “A, ngươi cho là ta giống như ngươi sao, trên dưới
há mồm đảo ngược sự thật?!”
Triệu Phổ và Tử Ảnh mở to hai mắt nhìn Công Tôn, mồm há thật to, giơ
tay đỡ lấy cái cằm… coi chừng cằm rớt.
Công Tôn vẻ mặt bỡn cợt nhìn Triệu Phổ —— Giống không? Thực sự
giống côn đồ lưu manh không?
Triệu Phổ cắn răng nắm chặt nắm tay —— Thật đáng yêu!