Công Tôn nói xong, nhìn Triệu Phổ, nhướng nhướng mi, như vậy là hỏi
—— Sao hả?
Triệu Phổ nhún vai một cái —— Tàm tạm!
Công Tôn hơi nheo mắt lại, hôm nay bôi tương lên mặt, làm xằng làm
bậy cũng không sợ, bèn nói, “Đều trở về luyện lại công phu cho gia gia! Cả
đám nhìn chỉ tổ bẩn mắt, đừng lang thang khắp nơi làm mất mặt!” Nói
xong, không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của Triệu Phổ và Tử Ảnh, nghênh
ngang đi đến một cái bàn gần đó, tiện chân đá ngã cái ghế, quát, “Tiểu nhị,
dọn thức ăn, phải so với bàn bên kia ngon hơn gấp mười lần!”
“Ách… Dạ đại gia!” Tiểu nhị nơm nớp lo sợ chạy xuống chuẩn bị thức
ăn, tâm mắng, đám giang hồ này một người so với một người càng khó ưa!
Triệu Phổ tới bên cạnh Công Tôn ngồi xuống, ngước mắt, thấy Nhật
giáo giáo chúng đều tái cả mặt rồi, liền khẽ nói với Công Tôn, “Nè, thư
ngốc, bình thường lại chút đi, không cần nhập tâm như vậy chứ?”
Công Tôn tâm tình tốt lộ rõ ra trên mặt, ồn ào, “Ngươi con mẹ nó nói cái
gì?”
Triệu Phổ giật khóe miệng… Công Tôn hít sâu một hơi —— Quá mức
nghiện!
Mà nguyên bản, Công Tôn bọn họ muốn chờ người của Nhật giáo phát
hỏa, nhưng không ngờ, những người đó tựa hồ nhịn xuống, cúi đầu tiếp tục
ăn, vẻ mặt tức giận.
Công Tôn có chút giật mình, nhìn Triệu Phổ —— Thật sự nhịn được
kìa!
Triệu Phổ nghĩ nghĩ, liền thấp giọng nói, “Tiếp tục chút nữa đi.”