DU LONG TÙY NGUYỆT - Trang 919

Nghĩ tới đây, Triệu Phổ đột nhiên nói, “Thư ngốc, đi ra ngoài không?”

Công Tôn khẽ nhíu mày, hỏi, “Đi đâu?”

“Đi tra án.” Triệu Phổ nói, “Chúng ta len lén chuồn tới Nhật Nguyệt Càn

Khôn giáo.”

“Bây giờ sao?” Công Tôn hỏi.

“Ngươi nghĩ đi, toàn bộ Khai Phong phủ đều bận rộn như vậy, chỉ có hai

chúng ta nhàn rỗi, vậy cũng không tốt… Còn có, câu long khốn thiển than
trên ngọc bội kia ngươi đã nghĩ ra chưa?”

Công Tôn lắc đầu, “Chưa… một chút manh mối cũng không có.”

“Thì đó!” Triệu Phổ nói, “Ở trong phòng đâu thể nào nghĩ được cái gì?

Đi ra ngoài một chút, hóng gió đêm, tìm đầu mối, nói không chừng tiện thể
phá án? Ta xem Bao Tướng thật không có ý để chúng ta làm quá nhiều việc,
nhưng chúng không thể ăn không ngồi rồi như vậy đúng không?”

Công Tôn nghĩ nghĩ, cũng ngồi dậy, nói, “Có lý!”

.

Sau đó, hai người mặc xong y phục, cẩn thận xuất môn, Công Tôn dùng

chăn bọc kỹ Tiểu Tứ Tử lại, thấy bé ôm gối đầu cọ tới cọ lui miệng còn nói
mớ, có chút lo lắng để bé ngủ một mình, một hồi nữa mong sao đừng lăn
xuống đất.

Triệu Phổ gọi Phi Ảnh tới, Phi Ảnh hoan hoan hỉ hỉ leo lên giường ôm

Tiểu Tứ Tử ngủ.

Tiểu Tứ Tử chui vào ngực Phi Ảnh cọ cọ, thơm thơm mềm mềm thật

thoải mái nha… Vì vậy an an tâm tâm ngủ thật say.