DƯA - Trang 502

- Ừm... - anh ta cau mày. - Cứ ở đây anh sẽ nhỡ hết việc mất. Nên anh

muốn về càng sớm càng tốt, vì mình đã giải quyết xong xuôi mọi chuyện
rồi.

- Em sẽ bàn chuyện ấy với anh sau, - tôi hướng anh ta ra cửa.

- Ừm... đừng lâu quá nhé. Nói gì thì nói...

- Thời giờ là tiền bạc. Em biết, em biết, - tôi mệt mỏi kết câu giúp anh

ta.

Tôi đóng cửa, đứng tựa người lặng đi một lúc, thấy mình vô cùng yếu

đuối.

- Nó về rồi hả?

Là mẹ, đang thò đầu ra khỏi phòng ngủ của hai người, nhìn xuống

nhà.

- Vâng.

- Không ổn sao con? - bà hỏi, nhận thấy vẻ đờ đẫn trên khuôn mặt tôi.

- Không có gì, - tôi đáp, giọng yếu ớt.

- Vậy tốt.

- James nói vẫn còn yêu con, - tôi thẫn thờ nói.

- Cái gì? - bà rít lên.

- Em hy vọng chị nói với lão đi mà nói câu ấy với kẻ khác, - một

giọng oang oang phía sau lưng mẹ.

- Claire, Claire! - mẹ chạy xuống. - Lại đây. Ngồi xuống. Kể cho mẹ

nghe. Thế là tốt rồi.