ĐỨC PHẬT VÀ NÀNG
Chương Xuân Di
www.dtv-ebook.com
Chương 40
Lưng tôi va phải vật gì rất góc cạnh, vòng tay ra phía sau, chưa chạm đến
lưng đã đụng phải một thứ kỳ lạ. Cùng lúc đó, một mùi hôi thối nồng nặc
xông lên não, kích thích tôi choàng tỉnh.
Phía trước, một đôi mắt mở to đang nhìn tôi chằm chằm, vệt máu khô đét
dính trên đỉnh đầu, khuôn mặt hung tợn, dữ dằn. Tôi kinh hoàng bật dậy,
nhưng mặt đất gập ghềnh dưới chân khiến tôi chao đảo. Tôi chống tay,
những tiếng răng rắc vang lên, đưa mắt nhìn xuống, tôi vừa ngồi lên và làm
gẫy cẳng chân của một người nào đó, bàn tay dính đầy vệt máu đỏ sẫm,
nhớp nháp. Trời đất ơi, tôi đang ở nơi nào thế này? Đưa mắt ra xung quanh,
cơn buồn nôn lập tức ập đến.
Tôi đang ở trong một cái hố chôn cực lớn, đường kính chừng hơn chục
mét và chỉ mình tôi là người sống. Tầng tầng lớp lớp thi thể chất cao thành
đống, mùi hôi thối không ngừng xông lên, tôi nôn ra cả mật xanh mật vàng.
Tay bịt mũi, tôi kinh sợ đưa mắt quan sát khung cảnh trước mắt. Nhìn y
phục trên người và khuôn mặt của những tử thi mất tay mất chân, hay thậm
chí mất đầu ấy, tôi đoán họ là binh lính Khâu Từ và rất nhiều tộc người du
mục vùng Trung Á khác. Nếu thời gian và địa điểm cài đặt trên cỗ máy thời
gian là chính xác, thì cảnh tượng trước mắt có lẽ là kết quả của cuộc đại
chiến giữa Bạch Thuần và Lữ Quang.
Không phải tôi chưa từng thấy thi thể. Những xác ướp trong viện bảo
tàng ở Ai Cập, những bộ xương người trong viện bảo tàng ở Tân Cương,
tôi cũng từng theo đoàn khảo cổ đi khảo sát những lăng mộ dưới lòng đất.
Chưa kể đến những thi thể không đầu trong các động đá thuộc vương quốc