ĐƯỜNG MỘT CHIỀU, NGƯỢC LỐI YÊU NHAU - Trang 105

chân. Chu Nghiên đúng lúc trở về: " chờ chị ăn cơm chung sao? ai sao lại
có người đáng yêu đến thế cơ chứ."

Lạc Táp : " là chân tê đi không nổi, nghỉ một chút lát đi ăn đừng tự

luyến."

Chu Nghiên đau đớn che ngực lại: " em nói một câu dễ nghe thì sẽ

chết hay sao?"

Lạc Táp ngữ khí nghiêm túc: " không đến mức chết, nhưng sợ chị hiểu

sai. Không phải trước khi nói phải sờ lương tâm của bản thân sao?"

Chu Nghiên : "..."

Đạp Lạc Táp một cái.

Chu Nghiên rót một cốc nước, uống xong lại bắt đầu bát quái nói: "

mấy người buổi sáng thế nào có gặp phải mấy chuyện gì lớn không?"

Lạc Táp : " chuyện lớn thì không có."

Nhưng gặp phải tên tiện nam ngàn năm kia.

Chu Nghiên : " chỗ chị cũng không có vấn đề." Nói rồi buông cốc

nước xuống thần bí hề hề mà nói : " biết chị hôm nay gặp ai không?"

Lạc Táp suy nghĩ, đoán không ra, lắc đầu nói: " ai?"

Chu Nghiên : " Tưởng Tiểu Mễ."

Lạc Táp kinh ngạc: " cô ta cũng vượt đèn đỏ?"

Chu Nghiên lắc đầu: " chị hôm nay mới biết được cô ta là phóng viên

kênh tổng hợp, hôm nay thiếu nhân lực bị điều đến đây."