ĐƯỜNG MỘT CHIỀU, NGƯỢC LỐI YÊU NHAU - Trang 872

Đúng lúc ông tìm Tưởng Mộ Tranh có chút chuyện cần nói, Lạc Táp

liền vui vẻ hôn lên mặt ông một cái: " cảm ơn ba!"

Phùng Khiếu Vịnh rời đi đã lâu, Tưởng Mộ Tranh cùng Du Ngọc mới

đi vào phòng bệnh.

" em có thể xuất viện không?" Lạc Táp nhìn Tưởng Mộ Tranh hỏi.

" ở đây theo dõi một đêm đi, muộn rồi, mệt mỏi cả ngày rồi nghỉ ngơi

đi." Tưởng Mộ Tranh nhìn sườn mặt Du Ngọc: " dì, con đưa dì về, bệnh
viện có con là được rồi."

Du Ngọc muốn ở đây, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến hai người nói

chuyện, liền gật đầu nói được.

Lại dặn dò Lạc Táp vài câu, mới lưu luyến rời đi, nói ở bãi đỗ xe chờ

Tưởng Mộ Tranh.

Tưởng Mộ Tranh rót một ly nước ấm cho Lạc Táp: " anh đưa dì về

trước, chắc tầm 1 tiếng, nếu em thấy chán thì mở TV xem đi."

Lạc Táp uống mấy ngụm nước, buông ly xuống: " em mệt lắm rồi,

muốn ngủ."

Tưởng Mộ Tranh: " ..."

Anh hôn mấy cái lên trán cô: " ngủ đi."

Lại thấp giọng nhắc nhở cô : " ngày mai là sinh nhật anh, đồng ý rồi

đấy, không được nuốt lời."

Lạc Táp cười: " em đồng ý cái gì? Anh không biết sao, một lần mang

thai ngốc 3 năm."