“Cháu thấy không nên nói về chuyện này nữa thì hơn,” Emily nói,
không khỏi rùng mình một cái. “Cháu rất mừng vì Allan đã được tìm
thấy… nhưng xin làm ơn đừng nhắc gì với mọi người về vai trò của cháu.
Cứ để mọi người nghĩ rằng các chú chỉ tình cờ tìm kiếm bên trong ngôi nhà
của gia đình Scobie. Cháu… cháu không thể chịu nổi nếu người ta bàn tán
về chuyện này ở khắp mọi nơi.”
Khi hai cô gái từ biệt ngôi nhà nhỏ quét vôi trắng trên ngọn đồi lộng
gió, mặt trời đã phá tan màn mây và ở bến cảng, sóng đang điên cuồng
nhảy múa. Khung cảnh thấm đẫm một vẻ đẹp hoang dã thường nở rộ mỗi
khi bão tan, còn đường Tây trải dài trước mắt họ ngoằn ngoèo uốn lượn,
thoai thoải đồi dốc, tắm trong màu đỏ ẩm ướt vô cùng quyến rũ, nhưng
Emily quay người không hướng về phía nó.
“Tớ sẽ để dành nó lại cho chuyến đi tiếp theo,” cô nói. “Chẳng hiểu
sao hôm nay tớ không thể đi chào hàng được. Bạn dấu yêu ơi, chúng mình
đến cầu Malvern bắt chuyến tàu sáng tới Shrewsbury đi.”
“Giấc mơ của cậu… thật… thú vị khủng khiếp,” Ilse nói. “Nó làm tớ
thấy hơi hơi sợ cậu, Emily ạ… chẳng hiểu sao nữa.”
“Ô, đừng sợ tớ,” Emily khẩn nài. “Đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu
nhiên thôi. Tớ suy nghĩ về cậu bé ấy quá nhiều… trong khi ngày hôm qua,
ngôi nhà ấy cứ ám ảnh tớ mãi…”
“Còn nhớ cậu đã phát hiện chuyện về mẹ tớ như thế nào không?” Ilse
nói khẽ. “Cậu có một năng lực nào đó mà những người khác không có.”
“Có lẽ khi lớn lên tớ sẽ thoát khỏi nó,” Emily tuyệt vọng nói. “Tớ hy
vọng thế… tớ không muốn có bất kỳ năng lực nào kiểu như thế đâu… cậu
không hiểu được tâm trạng của tớ đâu, Ilse. Đối với tớ, nó dường như là
một thứ kinh khủng… như thể tớ đã được nhào nặn bằng một cách huyền bí
nào đó… tớ cảm thấy mình không phải là con người. Khi bác sĩ McIntyre