EO THON NHỎ - Trang 735

Đường Nhân lè lưỡi: "Đúng rồi đó, còn đỡ hơn người không có bạn

gái."

Đường Quân nói: "Ai nói, anh có bạn gái đó."

Đường Nhân nhún vai: "Tưởng đâu còn ế."

Cô vội vàng chạy vào phòng khách, ôm chầm lấy Tưởng Thu Hoan,

truyền toàn bộ khí lạnh sang người mẹ cô.

Tưởng Thu Hoan ai ui một tiếng, phủi phủi bông tuyết trên đầu Đường

Nhân, sau đó ôm mặt cô nhìn ngắm một lượt rồi mới yên tâm.

Cả một học kỳ con gái bà mới về nhà, cũng may người Đường Nhân

không sức mẻ gì.

Đường Quân đặt va ly hành lý ở trước cửa, đâm chọt: "Mẹ, con bé vừa

mới tình tứ với bạn trai trước cửa nhà..."

Lời còn chưa nói hết, Tưởng Thu Hoan đã không thèm để ý đến

Đường Quân: "Mẹ nghe nói đội con thắng bóng rổ hả, con gái mẹ giỏi quá!
Đường Quân anh con lúc mới vào đại học chơi bóng rổ cũng giỏi lắm,
không hiểu sao bây giờ lại bị thua từ vòng gởi xe, dở không còn gì để nói."

Đường Nhân bắt đầu kể mấy chuyện lý thú đời đại học cho Tưởng

Thu Hoan nghe, hai mẹ con ngồi ghế sofa tán gẫu.

Đường Quân bị hai người làm lơ chỉ biết yên lặng ngồi ở một bên.

~

Trước giao thừa, Đường Nhân tụ tập với bạn học lớp 14.

Thời gian không gặp nhau cũng gần nửa năm, đã có nhiều sự thay đổi

không nhỏ khiến cô có chút giật mình.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.