GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 126

Bình thường Dương Quang thích giết thời gian ở quán bar, tửu lượng

cũng tương đối, có điều một chai Hennessy vẫn vượt quá phạm vi tửu lượng
của anh, nhất là khi tâm trạng anh đang cực kỳ xấu, rượu ngấm vào nỗi sầu
càng dễ say, uống hết chai rượu anh gần như say mèm. Khi người phục vụ
tới thanh toán, anh mò mẫm cả buổi mới lần ra ví tiền trên người một cách
khó khăn, nhưng không tài nào đếm rõ bên trong có bao nhiêu tiền. Người
phục vụ vốn nhìn cảnh này đã quen nên nhẫn nại chỉ cho anh từng tờ: “Tiên
sinh, tiền rượu tổng cộng chừng này nên tôi cầm lấy chừng này nhé! Các
thứ còn lại anh vui lòng tự thu xếp.”

Thanh toán xong, Dương Quang mơ mơ màng màng đi ra cửa sau của

quán bar, bước chân như đi trên mây. Chiếc Jetta của anh đỗ ở ngõ sau, khi
anh đến thì bãi đỗ xe ở cửa trước đã đầy ắp, chỉ có thể rẽ vào ngõ sau đậu
xe. Mặc dù say khướt, anh vẫn còn nhớ xe mình đỗ ở đây.

Từ cửa sau ra đến chỗ đỗ xe cùng lắm chỉ vài bước chân, Dương Quang

vừa bước ra ngoài liền dùng chìa khóa điều khiển từ xa mở khóa cửa xe,
định bước qua leo lên xe, nhưng vì cơn say cuồn cuộn dâng lên, ý thức
không rõ nên đi đứng xiêu xiêu vẹo vẹo. Dưới chân bị vấp, suýt nữa tự
quăng mình ngã nhào, may sao có một đôi tay kịp thời đỡ lấy anh. Anh mơ
mơ hồ hồ nhìn qua, trong tầm nhìn mờ mịt chỉ thấy một bộ quần áo màu
tím, tựa như một đóa hồng tím nở rộ giữa màn đêm đen nhánh. Đồng thời,
tai cũng nghe thấy một giọng nói dịu dàng như đã từng nghe qua đâu đó:
“Anh đẹp trai, anh uống nhiều quá rồi, tốt nhất đừng lái xe, để em đưa anh
về.”

Dương Quang lắc đầu nhịu giọng nói: “Không cần… tôi không lái xe…

tôi chỉ lên xe… nằm… ngủ rồi mới lái.”

“Vậy để tôi giúp anh lên xe nha.”

Đôi tay kia bất chấp cự tuyệt mà đỡ Dương Quang lên xe, còn hạ thấp

lưng ghế để anh nằm nghiêng xuống, nằm xuống xong, anh nhanh chóng