GẶP ANH TRONG HÀNG VẠN NGƯỜI - Trang 219

Khi tia sáng mặt trời chói mắt đánh thức Bạch Lộ từ trong giấc ngủ say

thì đã bảy giờ sáng. Vừa mở mắt, cô liền phát hiện người nằm trên giường
bệnh đối diện không thấy đâu. Lật mình trở dậy, một chiếc chăn đơn màu
trắng rơi khỏi người. Sau khi ngủ dậy anh đã lấy chăn đắp cho cô ư? Cầm
lấy chăn, cô sững sờ trong giây lát.

Chạy ra hành lang bên ngoài tìm một vòng, không tìm thấy Chương Minh

Viễn. Nhưng khi trở về phòng bệnh cô phát hiện anh đã quay lại, đang một
mình đứng trước cửa sổ hút thuốc, vẻ mặt có chút hiu quạnh lẫn muộn
phiền. Khói thuốc nhè nhẹ bay ra từ giữa đôi môi anh, tựa như vô vàn sợi
phiền muộn vô hình, vô vàn tiếng thở dài câm lặng.

Nghe thấy tiếng mở cửa, anh quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt kinh

ngạc: “Không phải em đã về rồi sao?”

Anh cứ tưởng ban nãy cô không ở trong phòng là đã về rồi. Đúng là cô đã

định về, tối qua ở đây trông nom cả đêm chỉ vì bất đắc dĩ, không lý do gì
hôm nay còn muốn cô trông coi chứ? Cô nghĩ cho dù anh không đồng ý báo
cho người nhà thì cũng có thể thông báo cho bạn bè đến chăm sóc anh. Đêm
hôm khuya khoắt còn gọi bạn đến trông có thể không tiện lắm, nhưng ban
ngày đến chăm một chút chắc cũng không sao. Cho dù bạn bè anh đã số là
bạn chơi bạn nhậu, nhưng Âu Vũ Trì tuyệt đối là một người đáng tin.

“Tôi phải đi giờ, hôm nay còn phải đi làm, phải về nhà thay quần áo nữa.

Anh tìm bạn nào đó tới trông đi, Âu Vũ Trì chẳng hạn.”

Anh không tiếp lời cô ngay lập tức, sau khi hút một hơi thuốc dài, mới hờ

hững nói: “Biết rồi, em về đi.”

Bụng đã đói, Bạch Lộ định rời bệnh viện rồi đi ăn sáng. Bởi vậy mới chợt

liên tưởng mà nhớ ra hỏi: “Đúng rồi, anh ăn sáng chưa? Có cần tôi mua gì
vào cho anh không?”