GIẤC MƠ BỊ ĐÁNH CẮP - Trang 248

Khi Trernưsev gọi lại, chị hầu như đang ở ngưỡng bị loạn thần kinh.

— Thế nào? - chị ngộp thở khi hỏi.

— Không sao. Tám tử thi, nhưng tất cả không phải của chúng ta. Năm

vụ đốt nhà, nhưng không liên quan đến vụ của chúng ta.

— Anh Trernưsev, tôi rất sợ. Tôi làm gì đây? Có ý tưởng gì không?

— Tạm thời không, mai sẽ có. Tám giờ tôi sẽ ghé qua chỗ cô.

— Vâng.