Khi nói chuyện bàn tay to nhẹ nhàng dùng sức, xương cổ Bảo Nhi phát
ra tiếng răng rắc thanh thúy, người cũng biến thành bùn nhão, ngã xuống
trên giường.
Loại người vô liêm sỉ này, vì bạc, có cái gì không thể bán? Nếu không
muốn hắn tiết lộ tin tức, chỉ có thể đóng chặt miệng hắn lại!
Hưu Đồ Liệt vặn cổ xong, liền đẩy cửa đi ra ngoài, thuộc hạ đứng ở cửa
lập tức đi vào, lột sạch y phục của cơ thể mềm nhũn kia, bố trí lại một
phen...
Chốn yên hoa, việc đùa chết tiểu quan cũng không tính là việc gì đáng
ngạc nhiên, chỉ cần bồi thường bạc, sẽ không kinh động đến quan phủ.
Hưu Đồ Liệt nghe tiếng oanh ca yến ngữ dưới lầu, hạ cánh tay xuống,
chỉ cần vừa động nhẹ, cánh tay phải liền cảm thấy đau.
Hừ! Hôm đó khi mình và Vệ Lãnh Hầu giao thủ, hắn đã cố ý tấn công
cánh tay phải của mình, có ý muốn bẻ gãy nó. Lúc trước mình cũng không
nghĩ ra, hiện tại mới để ý, không phải là do mình cầm tay tiểu Hoàng đế nên
Thái phó kia liền nổi giận hay sao?
Loại bẩn thỉu đã chết trong kia đúng là tự dát vàng lên mặt, cho dù Thái
phó kia thực sự thích nam sắc, nếu đã gặp qua khuôn mặt tuyệt sắc kia, sao
có thể coi trọng thứ rách nát như hắn?
Quả nhiên Vệ Thái phó là người tài trí hơn người, muốn chơi đùa cũng
phải chơi đùa trên long sàng...
Thú vị!
Mặc dù ghét nam nhi có dáng vẻ mềm mại, nhưng nhớ tới tân đế Đại
Ngụy ngồi ngay ngắn trên điện Kim Loam không nhìn mình, bộ dáng mềm
mại cao cao tại thượng, Hưu Đồ Liệt cảm thấy miệng lưỡi có chút khát.
Đợi đến khi mình tư thế oai hùng bước lên điện Kim Loan, sẽ ngay tại
đó cởi hết long bào của hắn... Đúng là một chủ ý không tệ chút nào!
Lần đàm phán này, vốn là cả hai bên đều sẽ tạm thời nhân nhượng vì
lợi ích toàn cục, nhưng lúc đàm phán điều kiện, vậy mà một bước cũng