Nicholaa hoàn toàn chán nản. Anh đã nói thật, và cô không ngây thơ để
giả vờ khác đi. Cô cũng nghe được một vài sự thay đổi. Mặc dù tu viện bị
cô lập, các tu sĩ vẫn nắm được tình hình ngoài kia. Nicholaa biết rõ là trên
chiến trường ở Hastings, sự phòng thủ của người Saxon đã bị sụp đổ.
"Anh vẫn không có quyền đưa ra một lời hứa hẹn như vậy với viện
trưởng. Justin là em trai tôi. Tôi sẽ chăm sóc cho nó," cô nói.
Anh lắc đầu.
Cô muốn đánh anh. "Nếu anh có chút lòng trắc ẩn nào, anh sẽ để cho tôi
ở lại bên cạnh em trai tôi trong thời gian lộn xộn này để an ủi khi nó cần."
"Điều cuối cùng em trai cô cần là sự an ủi."
Anh có vẻ quá tự tin. Kỳ quặc, nhưng thái độ của anh làm cô cảm thấy có
một tia hy vọng, có lẽ là anh có câu trả lời cho tương lai của Justin. Cô đã
rất lo lắng cho em trai cô. Nó sẽ trở thành gì? Làm sao nó có thể học để tự
sinh tồn trong cái thế giới này?
"Vậy anh nghĩ nó cần gì?"cô hỏi.
"Ai đó dạy cậu ta cách sinh tồn. Lòng trắc ẩn sẽ không giữ được mạng
sống cho cậu ta. Một sự huấn luyện thích hợp sẽ làm được chuyện đó."
"Anh không quên là Justin chỉ có một cánh tay thôi chứ?"
Có tiếng cười trong giọng nói của anh khi anh trả lời cô. "Tôi không
quên."
"Dù vậy anh tin rằng anh có thể huấn luyện nó?"
"Đúng."
"Tại sao?"