"Đó là những gì tôi làm, Nicholaa," anh kiên nhẫn giải thích. "Tôi là
người huấn luyện binh lính."
Cô choáng váng bởi lời hứa về Justin của anh. Cô cũng vô cùng khiếp sợ.
Cô có thể thật sự tin tưởng người đàn ông này không? "Chuyện gì xảy ra
với lời hứa này khi anh quay về Normandy?"
"Nếu tôi quay về Normandy, Justin sẽ đi với tôi."
"Không," cô khóc thét lên. "Tôi sẽ không để cho anh cướp đi đứa em trai
của tôi."
Anh nghe có sự hoảng sợ trong giọng nói của cô. Anh xoa nhẹ để làm dịu
cô. Dĩ nhiên anh hiểu là cô đang lo sợ. Cô đã mất đi một người anh trai
trong chiến tranh, nếu tin tức anh nghe được chính xác, và Royce tất nhiên
hiểu được là cô cảm thấy cô phải có trách nhiệm với Justin. Cô mang gánh
nặng trên vai cô, quá nặng, anh nghĩ, với một người trẻ tuổi như cô.
"Justin sẽ quay về vương quốc Anh ngay khi việc huấn luyện của cậu ấy
hoàn tất. Cũng có khả năng là tôi sẽ ở lại đây, Nicholaa."
Chúa ơi, cô hi vọng rằng anh sẽ ở lại vương quốc Anh. Chỉ vì lợi ích của
Justin thôi, cô cho là vậy. Nicholaa cảm thấy rất nhẹ nhõm. Tướng quân sẽ
giữ lời của anh. Bây giờ cô không hề nghi ngờ về chuyện đó.
"Tôi vẫn không hiểu tại sao anh có thể nhận trách nhiệm huấn luyện một
người lính Saxon, tướng quân, khi anh - "
Bàn tay của anh lại bịt miệng cô lại. "Chúng ta đã kết thúc cuộc thảo luận
này," anh nói. "Tôi đã hết chịu đựng nổi cô, Nicholaa. Tôi đã cho phép cô
bày tỏ mối lo ngại của cô, và tôi đã giải thích vị trí của tôi. Chúng ta đã phí
đủ thời gian."