GIAN THẦN! QUỲ XUỐNG CHO TRẪM - Trang 714

“Đều là người trong nhà, nói mấy chữ cảm tạ này làm gì?” Tạ Lâm

vuốt mấy lọn tóc xòa trước trán nàng ra sau tay, cười khẽ, “Ta đã nói rồi, ta
là huynh trưởng của nàng, mà đã là huynh trưởng thì chữ Gia này, sau này
đừng gọi nữa.”

Khởi La nhìn nàng, liền cúi đầu, hồi lâu mới lắp bắp đồng ý.

Tạ Lâm bật cười lắc đầu, “Chỉ có một chữ ‘ừ’ thì có tác dụng gì, gọi

thử một tiếng huynh trưởng nghe thử xem nào.”

“……” Khởi La ngẩng phắt đầu lên, rồi lại gục xuống. Gió khẽ vờn

khiến mái tóc nàng hơi rối, thổi qua kẽ lá phát ra một tràng những tiếng xào
xạc như một khúc hát.

Không biết đã qua bao lâu, một giọt nước long lanh trong khóe mắt

nàng đột nhiên trào ra, “Huynh trưởng…… huynh trưởng……” cổ họng
nàng dường như nghẹn cứng.

Thật ra nàng chỉ đang khóc thôi, nàng cũng không biết tại sao lại khóc

nữa. Có lẽ là vì sắp phải chia tay, hoặc vì sắp lấy chồng, hoặc sắp tới sẽ
phải rời xa phủ Thừa tướng.

Người trước mặt, trong mắt thế nhân là gã Thừa tướng tội ác tày trời,

nhưng chỉ có bọn nàng sớm tối ở bên nhau cùng với Tạ Lâm mới biết, nàng
là con người vô cùng khoan dung, bọn nàng đã lén lút học lỏm rất nhiều
những đức tính mà phụ nữ nên có từ Tạ Lâm, nhưng trước giờ không dám
để Tạ Lâm biết.

“Thật làm, lại khóc lóc gì thế, sau khi gả cho người ta rồi thì không

được khóc nữa.” Tạ Lâm bất lực, ôm nàng vào lòng an ủi.

Khởi La cũng không biết tại sao mình lại khóc, có lẽ chỉ là muốn khóc

thôi.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.