GIAO DỊCH ĐÁNH MẤT TRÁI TIM CỦA TRÙM XÃ HỘI ĐEN - Trang 1103

Lãnh Thiên Dục nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của cô, vươn tay ra véo

nhẹ chóp mũi cô rồi hỏi: “Sao thế?”

Hàng lông mày đẹp của Thượng Quan Tuyền hơi nhướn lên, trong mắt

cũng có một tia nghi hoặc: “Trước kia... em là một đặc công thật à?”

Lãnh Thiên Dục không thấy kì quái chút nào, hỏi ngược lại: “Niếp Ngân

kể với em à?”

Thượng Quan Tuyền thầm thở dài một hơi rồi nói: “Thật ra anh ấy cũng

không nói nhiều lắm, chỉ muốn động viên để em tự nhớ lại. Nhưng em vặn
hỏi mãi anh ấy mới nói thân phận trước kia của em!”

Lãnh Thiên Dục nghe vậy liền gật đầu. Nếu đã như vậy thì hắn cũng

không muốn lừa gạt cô làm gì.

“Đúng vậy, trước kia em là một đặc công, còn Niếp Ngân là chủ thượng,

người bồi dưỡng em”.

“Em thật sự là một đặc công? Nói vậy thì em từng giết nhiều người lắm

sao?”. Thượng Quan Tuyền cảm thấy trong đầu đang hiện lên từng hình
ảnh mơ hồ, đầu cũng đau đớn.

“Em chỉ chấp hành nhiệm vụ thôi”. Lãnh Thiên Dục khẽ vuốt ve mặt cô,

giọng điệu hết sức bình tĩnh.

Thượng Quan Tuyền thở dài, nhìn vào ánh mắt thâm thúy của Lãnh

Thiên Dục. Lát sau, cô dường như đã hạ một quyết tâm rất lớn rồi hỏi tiếp:
“Vậy anh có nằm trong phạm vi nhiệm vụ em phải chấp hành không?”

Ánh mắt Lãnh Thiên Dục dần trở nên phức tạp, nhất là khi thấy sự đau

buồn ẩn sâu trong mắt Thượng Quan Tuyền, hắn cảm thấy tim mình cũng
đang đau nhói.