GIAO DỊCH ĐÁNH MẤT TRÁI TIM CỦA TRÙM XÃ HỘI ĐEN - Trang 1106

Thượng Quan Tuyền cầm chắc chiếc bình gốm sứ trong tay, nhắm mắt

lại, hít sâu một hơi rồi dùng lực bóp mạnh. Chỉ trong nháy mắt, đầu cô đau
nhói lên, dường như có những hình ảnh mơ hồ nào đó xuất hiện trong đầu
cô.

Ngón tay cô vô thức càng nắm chặt lại, đột nhiên cô cảm thấy trong

lòng bàn tay là những mảnh vỡ...

“A”. Thượng Quan Tuyền kinh ngạc kêu lên một tiếng, cô mở tay ra,

chiếc bình gốm sứ giờ chỉ còn là những mảnh vỡ lớn nhỏ trong tay cô.

“Sao có thể như vậy?”. Thấy vậy, Thượng Quan Tuyền như đang nhìn

thấy ma quỷ, cô đứng bật dậy nhìn tay mình, hoàn toàn không thể tin nổi!

Vẻ mặt Lãnh Thiên Dục đầy phức tạp nhìn những mảnh vỡ vụn, tuy trí

nhớ bị mất đi nhưng bản năng thì vẫn còn đó. Lát sau, hắn ngẩng đầu nhìn
Thượng Quan Tuyền, nói một câu chẳng khác nào đang khủng bố Thượng
Quan Tuyền:

“Đây chỉ là một chiếc bình gốm sứ mà thôi. Dưới sự bồi dưỡng của

Niếp Ngân, thân thủ của em rất tốt. Một chiếc bình này đã là gì, dù là
xương người em cũng có thể bẻ gãy được”.

“Không!”. Thượng Quan Tuyền hoảng sợ không ngừng lùi về phía sau.

Cô ra sức lắc đầu: “Không, em không phải, sao em lại có thể như vậy? Mà,
cả Niếp Ngân và anh đều nói em là đặc công, sao em lại có thể giết người
được? Em không tin!”

Lúc này Lãnh Thiên Dục rất muốn ôm cô vào lòng, hắn không muốn

nhìn thấy vẻ mặt đầy đau đớn của cô. Nhưng nếu không cho cô biết những
điều này thì sẽ càng khiến cô thêm mờ mịt và bất lực hơn.

Vì thế, hắn nhàn nhạt mở miệng nói: “Trước kia em rất am hiểu về thuật

dịch dung, ám khí chí mạng của em là cỏ bốn lá”.