nói, từ hai người xa lạ lại quen biết nhau, hiểu nhau rồi yêu mến nhau, gần
gũi nhau, chỉ mấy năm tìm hiểu là có thể kết duyên cả đời.
Thượng Quan Tuyền biết bản thân không thể xem nhẹ cảm giác yêu say
đắm và ỷ lại đối với Lãnh Thiên Dục. Dù ở bên ngoài hắn lạnh lùng, tàn
nhẫn, nghiêm khắc đến thế nào, thì hắn luôn bao dung và yêu thương cô.
Đúng, mỗi khi nhìn vào ánh mắt dịu dàng, yêu thương của Lãnh Thiên
Dục, cô cảm thấy trái tim đầy ấm áp…
“Tuyền…”.
Đang nghĩ ngợi thì giọng nói trầm thấp của Lãnh Thiên Dục vang lên.
Sau đó, bóng người cao lớn dường như che khuất ánh mặt trời, dịu dàng
nhìn Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu lên, nhìn bóng dáng cao lớn của người
đàn ông đang lại gần mình, ý cười trong mắt ngày càng rõ nét.
“Dục, mọi chuyện đã chuẩn bị xong chưa?”. Cô mỉm cười, để hắn ôm
mình vào lòng, hai người cùng ngồi trên chiếc xích đu.
Dáng người cao lớn cùng thân hình nhỏ nhắn xinh đẹp, xung quanh là
biển hoa tử vi lãng mạn tạo thành một khung cảnh cực kì đẹp.
“Dì Trần làm việc thì anh rất yên tâm, chỉ là…”. Ánh mắt Lãnh Thiên
Dục đầy yêu chiều, khẽ vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn của cô, hắn cất giọng
đầy thân thiết: “Chỉ là anh không muốn em mệt mỏi quá, lại quên mất tổ
chức buổi tụ họp ở đây lại ảnh hưởng đến chuyện nghỉ ngơi của em, anh sợ
em mệt”.
Giọng nói đầy dịu dàng, tình cảm và áy náy.
Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng cười, dựa đầu vào vai hắn: “Không đâu,
anh quan tâm đến em thế, sao em lại mệt được. Ngược lại, giờ em là người