nhàn rỗi nhất trong biệt thự, dì Trần cứ dặn em không được làm cái này,
không được động vào cái kia…”.
Lãnh Thiên Dục yêu chiều vuốt nhẹ lên mũi cô, ánh mắt đầy tình cảm:
“Cô bé ngốc, giờ việc quan trọng nhất của em là không cần làm gì cả, chỉ
cần bình an sinh con của hai chúng ta là được rồi! Giờ em có thấy chỗ nào
không thoải mái không?”
Nói xong, bàn tay to lớn của hắn bao phủ lên bụng cô. Bàn tay này là
bàn tay che mưa gọi gió, quyết định số phận của con người, vậy mà lại
chưa từng cẩn thận và dịu dàng như vậy.
Thượng Quan Tuyền mỉm cười đầy hạnh phúc, cô cũng đặt tay lên tay
hắn, nhẹ giọng nói: “Không, nhưng thỉnh thoảng em lại thấy rất khó chịu,
muốn nôn nhưng lại không nôn được…”.
Lãnh Thiên Dục nở nụ cười ấm áp: “Đây là phản ứng bình thường khi
có thai thôi, em chịu khó một chút. Nếu muốn ăn gì cứ nói với anh hay dì
Trần nhé, biết chưa?”
Thượng Quan Tuyền dịu dàng gật đầu, nhìn vẻ mặt đầy khẩn trương của
hắn, trong lòng cô cực kì hạnh phúc. Cô cảm thán một tiếng: “Dục, anh có
thấy đây là chuyện rất kì lạ không? Con sẽ có khuôn mặt giống anh, tính
cách cũng giống anh nữa…”.
Lãnh Thiên Dục dịu dàng lắng nghe câu nói đầy tính trẻ con của
Thượng Quan Tuyền, sau đó khuôn mặt tuấn tú của hắn vùi vào tóc cô, hít
sâu mùi hương thơm ngát của cô rồi lên tiếng: “Tuyền, cám ơn em đã khiến
anh được làm cha…”.
Hắn vốn có thói quen làm việc một mình, chưa bao giờ nghĩ rằng một
người có trái tim sắt đá như mình lại bị một cô gái “trói chặt”. Nhưng hắn
muốn để cô mang thai con của hắn, hắn yêu cô, điều này hắn hoàn toàn