Hoàng Phủ Ngạn Tước tiến lên một bước, vỗ vai Cung Quý Dương rồi
cất giọng chế nhạo.
Lăng Thiếu Đường ôm Kỳ Hinh, không nói gì, chỉ mỉm cười.
Thượng Quan Tuyền tò mò nhìn đám người trước mặt, trong đầu dường
như hiện lên một điều gì đó nhưng cũng nhanh chóng biến mất, không hề
để lại chút dấu vết nào.
Kỳ Hinh bước lên, khuôn mặt nhỏ nhắn dịu dàng nở nụ cười ấm áp, cô
nhẹ nhàng cầm tay Thượng Quan Tuyền, nhẹ giọng nói: “Chúng ta lại gặp
nhau rồi, thì ra cô là Thượng Quan Tuyền…”.
Nói xong, cô lại nhìn Lãnh Thiên Dục, nở nụ cười đầy bí hiểm rồi nói
với Thượng Quan Tuyền: “Xem ra ước nguyện của cô ở La Mã đã thành
hiện thực rồi”.
Mấy câu nói của Kỳ Hinh khiến Thượng Quan Tuyền thấy rất mờ mịt.
Cô mơ màng nhìn Kỳ Hinh, tuy cô gái này nhìn hơi quen nhưng cô vẫn
không nhớ ra nổi, chẳng lẽ trước kia hai người quen nhau sao?
“Ôi… khổ thân cô bé quá, cô thật sự không nhớ ra tôi là ai à? Mau nhìn
kỹ đi nào, có thấy quen không?”. Cung Quý Dương bày ra vẻ mặt khoa
trương hỏi Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền nhìn vào đôi mắt tà mị của anh ta, dường như nhớ
lại điều gì đó…
Thật lâu sau, Thượng Quan Tuyền nhíu mày, mờ mịt lắc đầu.
Lãnh Thiên Dục thấy bộ dạng khó xử của Thượng Quan Tuyền, dịu
dàng ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô rồi lên tiếng: “Tuyền, không nhớ ra
thì đừng cố ép bản thân nữa, đừng làm khổ chính mình”. Rồi hắn lập tức
liếc mắt nhìn đám người Lăng Thiếu Đường…