“Mau vào trong đi, rượu ngon từ Pháp mới được chuyển về đó, chúng ta
cùng uống vài chén”.
Nhìn cánh tay rắn chắc của Lãnh Thiên Dục đặt bên eo Thượng Quan
Tuyền, ba người kia vốn kinh ngạc nhưng sau đó lập tức mỉm cười. Bọn họ
chơi với nhau từ nhỏ nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này, xem ra
người lạnh lùng như Lãnh Thiên Dục thật sự rất yêu thương cô gái này.
Vì là buổi tụ họp của những người bạn thân nên bình thường bốn người
luôn mặc vest, đi giày da, thì hôm nay lại ăn mặc rất thoải mái. Ngay cả
Lãnh Thiên Dục cũng không mặc đồ vest, bộ đồ bình thường hắn mặc trên
người lại càng tôn lên khí chất anh tuấn, sự lạnh lẽo vốn có cũng không
còn.
Trên bàn ăn trong vườn hoa của biệt thự Lãnh gia bày rất nhiều món ăn
mĩ vị. Chiếc khăn trải bàn màu trắng kết hợp cùng sắc tím của hoa tử vi
xung quanh tạo ra một bầu không khí thanh nhã, mùi rượu nồng đậm
thoang thoảng khắp mọi nơi…
Hoàng Phủ Ngạn Tước tao nhã lắc lắc ly rượu trong tay, đôi mắt đẹp lóe
lên ý cười. Anh ta cực kì giống một bậc vương tử bước ra từ thế giới cổ
tích. Hoàng Phủ Ngạn Tước nhìn Lãnh Thiên Dục, cố ý bày ra vẻ khó hiểu
hỏi
- Thiên Dục, tớ thấy hình như biệt thự Lãnh gia có gì khác khác ý.
Nhưng rốt cuộc là khác ở chỗ nào nhỉ… Thật kì lạ… Đúng rồi, Thiếu
Đường, cậu nói thử xem?
Lăng Thiếu Đường cũng rất phối hợp với Hoàng Phủ Ngạn Tước, anh ta
đặt ly rượu trong tay xuống, khuôn mặt điển trai thoáng qua sự chế nhạo.
Anh ta ra vẻ đồng ý gật gật đầu, nhìn Lãnh Thiên Dục rồi nói:
- Đúng thế, Thiên Dục, sao tự dưng tính tình của cậu thay đổi thế?
Trước đây tớ làm gì thấy có cả vườn hoa tử vi thế này đâu.