Thượng Quan Tuyền không thể không nhớ rõ sự thật này. Phải chăng là
do ông trời sắp đặt nên tình yêu giữa hai người mới nảy nở kể từ sau khi cô
mất trí nhớ?
- Hôm nay chắc em mệt lắm, bọn Quý Dương là như thế đấy, chỉ cần tụ
tập với nhau ở một chỗ thì đuổi cũng không đi! - Giọng nói trầm thấp đầy
yêu thương vang lên.
Thượng Quan Tuyền yên lặng dựa vào người hắn, cho tới bây giờ cô
mới cảm thấy mình đang thực sự gần gũi với người đàn ông này. Nhưng
mà... sự ấm áp này liệu có thể tiếp tục trong bao lâu?
Cô vô thức ôm chặt lấy Lãnh Thiên Dục, trong lòng đau đớn. Cảm giác
sợ mất đi ngày càng mãnh liệt trong lòng cô, cô chưa từng có cảm giác như
thế này bao giờ.
Dường như phát hiện ra vòng tay ôm chặt của cô, Lãnh Thiên Dục hơi
ngạc nhiên, nhưng rồi hắn cũng ôm chặt cô vào lòng. Tuyền, Tuyền của
hắn...
- Dục... - Lát sau, Thượng Quan Tuyền dịu dàng như một chú mèo con
dán chặt người vào lồng ngực hắn, thì thầm nói - Em đột nhiên muốn ngồi
xích đu ở vườn hoa tử vi, anh đi với em được không?
- Cứ theo ý em thôi, cô bé ạ! - Lãnh Thiên Dục yêu chiều hôn lên môi
cô một cái rồi khẽ nói.
Vườn hoa tử vi trong màn đêm tràn ngập không khí lãng mạn. Ánh
trăng trong như nước chiếu sáng khắp vườn hoa, mỗi đóa hoa như ngập
tràn trong ánh trăng lóng lánh ấy. Cơn gió nhẹ nhàng thoảng qua mang theo
hơi thở của mùa hạ, vuốt ve lên da thịt, dịu dàng như bàn tay âu yếm của
người yêu.