- Anh chỉ biết rằng anh yêu em, ngay từ thời khắc đó em đã là người
phụ nữ của anh. Dù có chuyện gì đi chăng nữa, dù phải đối mặt với tình
huống gì thì sự thật này mãi mãi không thay đổi.
- Dục… - Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất ngọt ngào, một người đàn
ông lạnh lùng như vậy mà lại có thể cố chấp vì tình yêu như thế - Tại
sao?... Tại sao anh lại chọn em… Bên cạnh anh còn có nhiều người khác…
- Bởi vì anh chỉ yêu mình em! – Lãnh Thiên Dục kiên định ngắt lời
Thượng Quan Tuyền. Lúc này hắn không hề tức giận chút nào, qua ánh mắt
cô, hắn biết cô cũng yêu hắn, nhưng tại sao lại muốn trốn tránh?
- Tuyền, rốt cuộc em đang trốn tránh điều gì? – Hắn nhìn chằm chằm
vào đôi mắt ngây thơ của cô, thầm thở dài một hơi, đáy lòng dâng lên cảm
giác đau nhói.
Thượng Quan Tuyền muốn nói lại thôi, nhìn vào đôi mắt của Lãnh
Thiên Dục, cô thấy đau lòng: “Em sợ… Dục. Em rất sợ…”.
Chỉ trong chớp mắt, đôi mắt cô lóe lên tia trốn tránh, cô dựa vào người
hắn, giọng nói nhẹ và vô lực: “Đừng đối xử tốt với em như vậy, em sợ
mình sẽ mất đi…”.
Lãnh Thiên Dục nheo đôi mắt thâm thúy lại, nhìn cô gái trong lòng
mình đầy sắc bén. Hắn giơ tay nâng cằm cô lên, lát sau, hắn mới lên tiếng:
- Sắp tới chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ!
- Cái gì? – Thượng Quan Tuyền vô thức kêu lên một tiếng, vẻ mặt đầy
kinh ngạc.
- Dục, anh vừa nói…