môi hắn liền nở nụ cười.
Cô bé này làm sao vậy, hôm nay lại yên lặng ngồi im một chỗ. Hắn còn
cho rằng chỉ một lúc sau là cô sẽ la hét đòi ra ngoài chơi rồi.
- Tuyền! – Hắn khẽ gọi cô.
- Ừm! – Thượng Quan Tuyền không hề ngẩng đầu lên, chỉ hờ hững đáp
lại rồi lại chăm chú dán mắt vào cuốn tiểu thuyết, dường như hoàn toàn bị
hấp dẫn bởi tình tiết trong truyện.
Lãnh Thiên Dục cười cười, bất đắc dĩ lắc đầu rồi đứng dậy, ngồi xuống
cạnh Thượng Quan Tuyền...
- Hay vậy sao? Hay đến mức khiến em quên cả chồng mình cơ à? – Hắn
ngồi xuống, yêu mến vuốt mấy sợi tóc trên trán cô.
- Đương nhiên rồi, cuốn tiểu thuyết này hay quá, mà tác giả còn cực kì
đẹp trai nữa. Dục, anh xem này... – Thượng Quan Tuyền hưng phấn mở
trang đầu tiên ra, trên đó in hình của tác giả.
Lãnh Thiên Dục không vui nhíu mày lại. Người đàn ông đó tốt đến mức
có thể thu hút toàn bộ sự chú ý của Thượng Quan Tuyền à?
- Không cho đọc nữa! – Hắn bá đạo ra mệnh lệnh, giật quyển truyện
trong tay Thượng Quan Tuyền rồi ném ra chỗ khác. Ngay sau đó, hắn ôm
cô vào lòng, đôi môi mỏng như trừng phạt, hôn lên đôi môi anh đào của
cô...
- Sau này chỉ cho ngắm anh thôi, biết chưa?
Thượng Quan Tuyền bị hắn hôn đến mức đỏ bừng cả mặt, đồng thời
cũng bị tính cách trẻ con và bá đạo của hắn chọc cười. Sau đó, cô vươn tay