- Tại sao? Tại sao anh lại giết Bùi Tùng? Ông ấy có phải người quan
trọng với em không, tại sao anh lại giết ông ấy? Tại sao?
Đôi mắt cô dần đỏ lên, rưng rưng nước mắt. Từng giọt nước mặt trong
suốt chảy xuống, lạnh lùng rơi xuống nền đá cẩm thạch. Trái tim cô như bị
xé nát, không phải chỉ vì cái chết của Bùi Tùng mà còn bởi vì Niếp Ngân
nữa!
- Tuyền! – Vẻ mặt Niếp Ngân không hề có chút áy náy, anh giữ chặt vai
cô, bình tĩnh lên tiếng:
- Em là đặc công do chính anh đã cẩn thận bồi dưỡng trong nhiều năm
qua, cho nên anh không cho phép bất cứ ai có thể trở thành người ràng
buộc với em. Đừng nói là Bùi Tùng, dù cho có một ngày anh trở thành
người ràng buộc em thì anh cũng sẽ không do dự mà tự sát!
Thượng Quan Tuyền lùi về phía sau, không ngừng lắc đầu, nước mắt
thấm ướt hai mắt. Cô không biết mình còn có thể nói gì nữa, chỉ cảm thấy
nghẹn ngào...
Niếp Ngân che giấu sự đau lòng trong hai mắt. Thật ra nếu có thể anh ta
cũng muốn như Lãnh Thiên Dục, mạnh mẽ chiếm lấy cô, để cô trở thành
người phụ nữ của anh ta. Ý nghĩ này đã bị anh ta áp chế nhiều năm qua, cô
càng lớn lên càng trở thành một cô gái yêu kiều xinh đẹp thì ý nghĩ “phạm
tội” này của anh ta càng ngày càng mạnh mẽ hơn!
Nhưng... anh ta không thể làm vậy! Nếu một khi yêu nhau, Niếp Ngân
biết hai người sẽ trở thành điều ràng buộc với người kia. Nhất là với
Thượng Quan Tuyền, nếu trở thành người phụ nữ của Niếp Ngân thì sẽ trở
thành mục tiêu đối địch của rất nhiều người, luôn luôn gặp phải nguy hiểm!
Vì an nguy của cô, anh ta chỉ thể đau đớn từ bỏ tình cảm trong lòng
mình!