- Phong Nhẫn! – Niếp Ngân đứng bật dậy, lạnh lùng ngắt lời Phong
Nhẫn.
- Sao? Anh còn định bảo vệ cô ta đến bao giờ nữa? Xem ra quyết định
lúc trước là một sai lầm rồi. Nếu Thượng Quan Tuyền từ nhỏ do tôi nuôi
lớn thì Lãnh Thiên Dục tuyệt đối không sống đến tận bây giờ, anh xem anh
nuôi cô ta thành ra cái gì rồi?
Nói xong Phong Nhẫn liền bước lên, cánh tay mạnh mẽ bóp chặt lấy tay
cô như gọng kìm khiến cô nhíu chặt mày lại.
- Xem đi, đây là đặc công mà anh vẫn thường kiêu ngạo, giờ lại ngày
ngày ở bên cạnh Lãnh Thiên Dục, thậm chí còn mang thai con của hắn ta,
chẳng lẽ đây là nhiệm vụ anh muốn cô ta hoàn thành à?
- Đủ rồi, Phong Nhẫn, buông cô ấy ra, anh không thấy cô ấy đang khó
chịu à?
Niếp Ngân thấy trán Thượng Quan Tuyền nhăn lại thì đau lòng không
thôi, lập tức tiến lên đẩy tay Phong Nhẫn ra, chắn người trước mặt cô.
- Niếp Ngân, anh...
Sự trầm ổn vốn có của Phong Nhẫn trong nháy mắt liền biến mất, anh ta
bừng bừng lửa giận, lạnh giọng nói: “Vì thất bại trong nhiệm vụ mà cô ta
có thể bỏ mạng, vậy mà anh còn suy xét đến việc cô ta mất trí nhớ, từ bỏ
nhiệm vụ cướp con chip. Sự việc đến nước này mà anh còn che chở cho cô
ta à. Tôi chỉ muốn cho cô ta biết rốt cuộc cô ta thuộc phe nào mà thôi,
chẳng lẽ anh muốn cô ta dứt áo ra đi khi không rõ mọi chuyện à?”
- Phong Nhẫn, xin lỗi, tôi đã quyết định buông tha cho Tuyền rồi. Tôi sẽ
trả lại tự do cho cô ấy, để cô ấy có được cuộc sống của một cô gái mười
tám tuổi đúng nghĩa! – Niếp Ngân quay đầu nhìn Thượng Quan Tuyền,
ngón tay thon dài vỗ nhẹ lên mặt cô, ánh mắt đầy tình cảm.