Phong cười ha ha nói: “Ông chỉ là quân cờ nho nhỏ để tôi lợi dụng mà
thôi, sao lại là quan hệ hợp tác được? Nhiệm vụ trước của ông đã hoàn
thành rồi, cho nên nhiệm vụ tiếp theo của ông là cực kì quan trọng!”
- Cậu… – Giáo phụ William không ngờ Phong lại qua cầu rút ván, ngón
tay của ông ta chỉ vào Phong hơi run lên:
- Không ngờ cậu là ngoan độc như vậy, thì ra cậu không chỉ muốn tính
mạng Lãnh Thiên Dục mà còn muốn đạt được vị trí lão đại.
- Thông minh!
Phong bước lên mấy bước, bên môi vẫn nở nụ cười như ma quỷ.
- Chỉ tiếc là ông biết muộn quá, cả tôi và ông đều biết Lãnh Thiên Dục
là người lợi hại như thế nào, làm sao mà một mình tôi thắng hắn được chứ?
- Được, được lắm! Anh giỏi thật đấy!
Ánh mắt giáo phụ William đầy phẫn hận: “Thật là không ngờ được, cả
đời thông minh rồi lại hồ đồ trong giây lát để rồi trúng kế của cậu. Rốt cuộc
tôi đã hiểu tại sao hôm nay cậu lại cải trang thành Lãnh Thiên Dục. Tay
nghề của cậu nào có suy giảm, cậu chỉ muốn giá họa cho Lãnh Thiên Dục
mà thôi!”
Phong mỉm cười, một nụ cười cực kì lạnh lẽo. Sau đó anh ta rút một
khẩu súng ra, nhắm thẳng vào giáo phụ William…
- Có trách thì trách trong kịch bản của tôi, đất diễn của ông ít quá mà
thôi. Nhưng dù sao ông cũng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, với tư cách
là một diễn viên thì không tồi lắm. Ông diễn giỏi như vậy, sao tôi có thể
lãng phí nhân tài được cơ chứ, đương nhiên phải lợi dụng cho tốt rồi!
Nói xong, anh ta cười ha ha rồi bóp cò súng…