GIAO DỊCH ĐÁNH MẤT TRÁI TIM CỦA TRÙM XÃ HỘI ĐEN - Trang 1564

- Đúng vậy, cô nói năng nực cười quá đấy. Nếu ngài lão đại muốn giết

một người thì cần phải ra tay vào lúc đêm hôm, lén lút hành động hay sao?

Chấp pháp Vũ cũng bước lên, vẻ mặt đầy tức giận, anh ta vung tay lên,

chỉ vào đám giáo phụ rồi chất vấn:

- Chẳng lẽ các ông cũng tin mấy câu nực cười đó à?

Một câu hỏi khiến đám giáo phụ á khẩu không trả lời nổi. Thật ra bọn

họ cũng không tin đây là sự thật, dù sao Mafia mới yên ổn được vài năm,
tất cả mọi người tưởng như sống rất yên ổn nhưng vẻ mặt của Phỉ Tô và
hành động của đám người làm cho thấy hình như họ cũng không nói bừa.
Trong lúc nhất thời, bọn họ không biết nên tin ai.

Lãnh Thiên Dục chẳng nói lời nào, chỉ lạnh lùng quan sát biểu cảm của

Phỉ Tô. Thật ra khi nhìn nét mặt của cô ta, hắn cũng đoán được bảy tám
phần. Hôm nay hắn đến đây rõ ràng là đã sa chân vào một chiếc bẫy đã
được thiết kế tỉ mỉ.

Sự đau khổ của Phỉ Tô không phải là giả tạo. Hắn hoàn toàn có thể nhìn

ra được điều này. Rốt cuộc vào đêm giáo phụ William bị sát hại, Phỉ Tô đã
nhìn thấy những gì mà cô ta lại khẳng định hắn chính là kẻ giết người?

Trừ khi cô ta thấy hắn!

Lãnh Thiên Dục chau mày… có khả năng này không?

Chẳng lẽ kẻ giết giáo phụ William có khuôn mặt giống hệt hắn? Hoặc

là…

Lúc này Lôi lại trở nên trầm ổn và bình tĩnh, anh ta thấp giọng nói bên

tai Lãnh Thiên Dục: “Lão đại, xem ra chúng ta trúng kế rồi, kẻ đó có phải
là…”