- Đúng là nói bậy! Phong là kẻ phản bội, hắn đã phản bội ngài lão đại.
Tôi là người rõ ràng nhất chuyện ngài lão đại có cấu kết cùng tổ chức khác
hay không, Phong... hắn chính là gián điệp của tổ chức BABY-M! – Lôi
phẫn nộ gào lên, ánh mắt sắc bén nhìn Phong.
Phong ra vẻ buồn cười, lắc đầu nói: “Lôi, anh cho rằng mọi người sẽ tin
anh sao?” die
✲nda»nleq»uydon
Hắn nhíu mày lại rồi tiếp tục lên tiếng: “Mọi người hãy nghĩ một chút
xem, nếu tôi thật sự là gián điệp của tổ chức BABY-M phái đến thì tôi đâu
cần bôi xấu bản thân và tổ chức như vậy? Rõ ràng là nếu như vậy thì khác
nào tôi tự lấy đá đập vào chân mình?
Lời nói của Phong khiến cả đám giáo phụ gật đầu!
- Đúng, chấp pháp Lôi, những lời vừa rồi của anh chẳng có độ tin cậy gì
cả! – Một giáo phụ bất mãn nói.
- Mọi người không nên tin lời Lãnh Thiên Dục nói, anh ta chính là kẻ
ngụy công tử!
Một trong chín giáo phụ lên tiếng nói, ông ta kích động lên tiếng: “Hôm
nay sau khi chúng tôi không cam lòng rời khỏi đại điện, tôi còn nhớ giáo
phụ Willilam nói với tôi rằng nếu sau này ông ấy chết đi thì nhất định là do
Lãnh Thiên Dục gây ra. Quả nhiên những lời này không sai chút nào”.
Phỉ Tô nghe vậy, hô hấp dần trở nên dồn dập, cô ta chỉ vào Lãnh Thiên
Dục, cất giọng chất vấn đầy sắc bén: “Lãnh Thiên Dục, đến nước này rồi
mà anh còn không nhận tội à?”
Mọi người đều tập trung ánh mắt vào Lãnh Thiên Dục đang lạnh lùng
đứng yên một chỗ, nhưng lại kinh ngạc khi phát hiện ra rằng ánh mắt hắn
không hề gợn chút sóng nào, thậm chí còn không có vẻ gì là căng thẳng, vẻ
mặt còn lóe lên sự bỡn cợt!