Lôi sải bước tiến lên, lạnh lùng quát: “Trước đây anh đã phản bội lão
đại, giờ còn hãm hại ngài ấy, hôm nay tôi tuyệt đối không tha cho anh!”
- Lôi!
Lãnh Thiên Dục thấp giọng quát, ngắt lời Lôi, ý nói anh ta hãy nhẫn
nhịn lại. Rồi hắn nhìn Phong, lạnh giọng nói: “Đã có người thích đốt lửa thì
tôi đây cũng chiều, chỉ tiếc là… kẻ này dường như đã quên mất rằng nghịch
lửa có ngày bỏng tay, rốt cuộc cũng tự thiêu chính bản thân mình!”
Sắc mặt Phong trở nên cực kì khó coi!
Lãnh Thiên Dục hờ hững đảo mắt một vòng rồi nhìn về phía Phỉ Tô…
- Phỉ Tô, tôi nói cho cô biết điều này, trên đời này có rất ít người có diện
mạo giống nhau, nhưng nếu muốn cải trang thì lại là chuyện quá bình
thường. Cô muốn báo thù cho cha mình, lúc nào cũng mở miệng chỉ điểm
và khẳng định Lãnh mỗ là sát thủ, vậy tôi hỏi cô, ngoài gương mặt ra thì cô
còn có thể đưa ra chứng cứ gì để xác định người đó là tôi?
Phỉ Tô hơi giật mình, đôi mắt màu lam đầy nghi hoặc nhìn Lãnh Thiên
Dục. Sau một lúc lâu, cô ta cụp mắt xuống, dường như đang suy nghĩ thật
kỹ lưỡng.
Toàn bộ đại sảnh cũng hết sức tĩnh lặng, mọi người như ngừng thở, đem
toàn bộ sự chú ý đặt lên người Phỉ Tô!
Thật lâu sau, hàng mày nhíu chặt của Phỉ Tô dần giãn ra, sau đó, cô ta
ngẩng đầu, cất giọng:
- Tôi nhớ lúc ấy chỗ bả vai của anh có điểm kỳ lạ. Lúc tôi túm cổ áo
anh, tuy chỉ trong giây lát nhưng tôi thấy chỗ đầu vai của anh không giống
với những người khác.