biển trong suốt, dường như thấy cả đáy.
Những rặng san hô phủ đầy bên dưới khẽ rung rinh trên mặt nước dập
dờn trong làn gió nhẹ, bờ cát trắng dọc bờ biển đan xen với những tòa nhà
màu trắng theo phong cách châu Âu càng khiến dòng nước như xanh thẫm,
từng con sóng vỗ vào bờ. Cảnh tượng khiến người ta nghĩ đến mình đang ở
trong thế giới thần thoại.
- Thích không?
Ngón tay thon dài của Lãnh Thiên Dục khẽ vuốt tóc cô, quấn lọn tóc dài
mềm mại vào đầu ngón tay, từng lọn từng lọn như những tia tình cảm quấn
quanh trái tim hắn.
- Ừm! – Thượng Quan Tuyền vui vẻ gật đầu, trong mắt hoàn toàn là
phong cảnh mỹ lệ trước mặt, cô vui vẻ giống như một đứa trẻ vậy.
- Đối với tôi, biển Aegean là một nơi rất thiêng liêng, nó như một giấc
mơ xa vời mà tôi không cách nào với tới được. Tôi đã từng mơ ước rất
nhiều lần nhưng chưa được đến, vậy nên chỉ có thể thưởng thức cảnh đẹp ở
nơi đây trong những giấc mơ! – Cô thở dài một hơi, lời nói từ tận đáy lòng.
Nơi này là một nơi rất linh thiêng, cô không dám quá vui vẻ mà đắm
chìm trong đó. Cô sợ những linh hồn đã cô bị giết hại sẽ làm vấy bẩn nơi
đây.
Lãnh Thiên Dục kéo cô lại, thanh âm trầm thấp vang lên an ủi cô:
“Đừng quá cố gắng theo đuổi quy tắc của mình, mỗi người đều có quyền
thưởng thức cái đẹp”. Nói xong, ánh mắt hắn đầy ý vị nhìn Thượng Quan
Tuyền.
- Anh cũng say đắm trước cảnh đẹp này sao? – Thượng Quan Tuyền
nghiêng đầu nhìn hắn, chỉ liếc mắt một cái thôi mà cô như đắm chìm trong
đôi mắt sâu thẳm ấy.