Phong hoàn toàn sửng sốt, kéo mạnh ga trải giường ra cuốn liên tục vài
vòng. Ga trải giường vốn mềm mại giờ lại biến thành một thứ vũ khí để
ngăn cản sự tấn công của con dao, do đó con dao bị lệch hướng, bay thẳng
về phía tường, đâm vào bức tranh trên đó.
Thượng Quan Tuyền lạnh lùng cười, cô nhanh chóng tiến lên trước,
cánh tay mềm mại cuốn lấy ga trải giường trong tay Phong, xé tan ra; tay
kia nhẹ nhàng vòng ra sau gáy. Sau đó, trong tay cô lóe lên một tia sáng
lóng lánh, dường như quyết không tha cho Phong.
- Cỏ bốn lá?
Chết tiệt thật! Không ngờ cô gái này lại nguy hiểm đến vậy!
- Chẳng phải anh rất có hiểu biết sao, hôm nay cho anh nếm thử mùi vị
của cỏ bốn lá... – Thượng Quan Tuyền nói xong liền mạnh mẽ phi tới, sự
lạnh lẽo tràn ngập đôi mắt cô...
Nếu anh ta là thuộc hạ của Lãnh Thiên Dục vậy thì cô chẳng cần phải
khách khí làm gì. Vậy nên cô đem hết tất cả sự bất mãn của mình đối với
Lãnh Thiên Dục xả hết lên người Phong.
Phong kinh hãi, thứ vũ khí sắc bén kia đang thẳng một đường bay đến
người anh ta. Anh ta nhanh chóng rút tay về, lật người, tia sáng lạnh lẽo vụt
qua...
Tuy không bị thương đến mức quá nghiêm trọng nhưng cũng khiến chỗ
đầu vai anh ta bị rách...
- Cô điên rồi! – Phong hét lớn, cánh tay vung lên, áo sơ mi trên người
anh ta hơi mở ra...
Từ trước đến nay anh ta chưa từng đánh nhau đến mức liều chết với một
người phụ nữ bao giờ. Mỗi chiêu ra đòn của cô đều là trí mạng, anh ta cũng