Thiên Dục, thấp giọng nói: “Lãnh Thiên Dục, đừng có mà ăn nói hàm hồ
như thế”.
- Hàm hồ?
Lãnh Thiên Dục nhíu mày cười, nhưng nụ cười lại đặc biệt lạnh lẽo và
sắc bén. Hắn giống như một người bạn thân thiết, cúi xuống nói từng câu
từng chữ bên tai Niếp Ngân: “Anh hẳn là biết giữa tôi và cô ấy đã có
chuyện gì. Anh là đàn ông, hôm đó trong điện thoại chắc chắn không thể
không biết chúng tôi đang làm gì”.
Nói xong, Lãnh Thiên Dục đứng thẳng người lên, đôi mắt ngoan độc lộ
vẻ bí hiểm… Hắn không tin Niếp Ngân còn có thể giả vờ ngu ngốc được
nữa. Là đàn ông thì không thể không hiểu hàm ý trong lời nói của hắn!
Quả nhiên, ánh mắt Niếp Ngân đột nhiên trở nên lạnh lùng, bàn tay nắm
chặt lại…
Thượng Quan Tuyền cảm thấy mình sắp ngất đến nơi rồi… mà bên cạnh
lại là một vách núi sâu đen nữa.
Đúng lúc này, một chiếc xe dừng lại xem náo nhiệt ngay bên cạnh cô,
chủ xe có vẻ như đang khá vội nhưng vẫn muốn hóng xem ba người này có
chuyện gì.
Mắt Thượng Quan Tuyền sáng lên, cô không nói gì nữa, bất ngờ thoát
khỏi cánh tay của Niếp Ngân. Sau đó cực kì nhanh chạy về phía chiếc xe,
kéo chủ xe ra bên ngoài!
- Này này này, cô… cô… – Chủ xe còn chưa rõ tình hình đã trơ mắt
nhìn Thượng Quan Tuyền ngồi vào xe của mình.
Lãnh Thiên Dục và Niếp Ngân ngạc nhiên. Hai người nhanh chóng
phản ứng lại, nhưng vừa muốn tiến lên thì Thượng Quan Tuyền đột nhiên