GIỮA NHỮNG HIỆP SĨ ĐEN TẬP 1 - Trang 184

— Điều đó quả cũng cằn phải suy nghĩ. Tôi không phải là người nhát
gan, nhưng cũng chẳng hứng thú gì lao đầu vào cạm bẫy, nhất là khi sau
chiến tranh vẫn còn sống một cách nguyên vẹn. Một án tử hình treo cũng
chẳng phải là thứ lộ phí khả quan gì cho lắm. Có lẽ ngài phải tìm một người
khác làm việc đó vậy. Dù sao tôi đã xa nước Nga khá lâu mà chiến tranh và
tàn phá thì hiển nhiên là sẽ đem lại những đổi thay cơ bản tận gốc rễ, như
vậy tôi có thể phạm thiếu sót còn tai hại hơn ông Vô-rô-nốp nhiều. Lúc đó
dù có ăn năn cũng quá muộn.

— Ngài đừng vội từ chối.

— Tôi không thích, nếu ngài hiểu lầm. Không phải tôi từ chối vì muốn
lảng tránh công tác đâu. Chỉ vì tôi tự thấy mình chưa được chuẩn bị đầy đủ
để nhận nhiệm vụ thôi. Đồng thời hoàn cảnh rủi ro cũng không cho phép
tôi có thể bổ sung được lỗ hổng đó.

— Tôi biết ngài luôn luôn là một con người mẫn cán và nhiệt tình,
Phret ạ. Cả khả năng chủ động và tính bền bỉ nữa. Rồi chúng ta sẽ tìm cách
khắc phục ngoại cảnh sau, Riêng tôi, tôi triệt để ủng hộ việc đề bạt ngài.
Ngài hãy tin rằng ngay ở đây tôi cũng phải vật lộn với những chướng ngại
nhất định nữa đấy.

— Thật ư ?

— Không phải, tôi là người lãnh đạo độc nhất của trường. Và không
phải ai cùng tin ngài như tôi đã tin.

— Trên cơ sở nào ?

— Với lý do từ Bắc Ý ngài đã lần về biên giới Nam Tư. Ngài có chạy
về đó phải không ?

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.