GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 122

Vẫn tiếng nói ấy, tiếng cười ấy, vẫn… Hứa An Ly hơi nhắm mắt lại

như muốn ngăn dòng máu đang chảy khắp cơ thể, muốn trấn tĩnh lại suy
nghĩ đang quay vòng vòng trong đầu cô, muốn nghe đối phương nói thêm
một lần nữa…

“Chuột Mickey, anh nhớ em quá!”

Trên đường đi, sinh viên vẫn tiếp tục đổ xô đến nhà ăn. Dương Dương

không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Mãi lâu sau, thấy Hứa An Ly dập máy,
cô mới nói châm chọc một câu.

“Không phải Châu Kiệt Luân hẹn cậu đi ra ngoài đấy chứ? Nhìn vẻ

mặt tươi rói của cậu! Đi cùng với tớ mà một câu cũng chẳng nói, hóa ra là
vì cái anh chàng này, coi sắc hơn bạn!”

Mặc dù hết sức phủ nhận, nhưng đôi má trắng bệch của Hứa An Ly

giờ đã chuyển thành ửng đỏ, điều đó đã chứng minh rõ ràng. Ha, từ ngày
khai giảng đến giờ, lần đầu tiên Dương Dương nhìn thấy cô vui vẻ như vậy,
ánh mắt của Hứa An Ly đã bộc lộ tất cả.

“Xin lỗi, Dương Dương, tớ không đi ăn với cậu được rồi.” Hai má An

Ly nóng bừng.

Một đóa hoa dạ hợp màu đỏ bị gió thổi rơi xuống đầu Hứa An Ly. Sau

một hồi nhảy múa, cuối cùng nó đã nằm dán trên tóc cô, không chịu rơi
xuống. Chú chim khách bay qua đầu cất tiếng hót, làm cho Hứa An Ly càng
thêm chộn rộn.

“Suỵt!” Dương Dương lấy tay che miệng, mặt mày tươi tỉnh đắc ý.

“Bạn trai gọi điện đến hẹn hò, vì sao không đưa tớ đi cùng? A… tớ…

không có ý gì, chỉ muốn làm tham mưu cho cậu. Bạn trai của cậu yêu cậu
đúng không? Anh ta có xứng đáng để cậu yêu không? Tớ chỉ cần nhìn qua