là có thể biết được anh ra có phải là kẻ đào hoa hay không. Thế nào, tớ là
đại sư về tình yêu đấy nhé, cậu nên cho tớ đi cùng.”
“Bạn trai của cậu mới là kẻ đào hoa! Bye bye! Hôm khác tớ mời cậu
đi ăn KFC được không?”
Không đợi Dương Dương tiếp lời, Hứa An Ly đã quay đi, chạy theo
hướng ngược lại. Dương Dương nhìn Hứa An Ly cho đến khi đã xa tầm
mắt, bực bội: “Trọng tình hơn cả bạn! Cậu tốt thật!”
Mặt trời đã nghiêng nghiêng nơi chân trời. Ánh sáng mờ nhạt đã làm
cho bóng của Hứa An Ly bị kéo dài ra, in trên mặt đất. Chú chim khách
đang vội vàng bay trên không trung, dùng tiếng hót lảnh lót của mình để lại
lưu lại dấu tích. Mặc dù là hoàng hôn, nhưng vẫn có thể nghe thấy âm
thanh của những khóm hoa đang nở, âm thanh của những con sóng từ xa
đang vỗ vào bờ biển. Tất cả khiến cho người ta không thể không nhớ lại bài
hát khi còn bé “Vịnh Bành Hồ của bà ngoại”.
Tâm hồn non trẻ của Hứa An Ly kích động đến nỗi như sắp muốn
nhảy ra khỏi thân xác, tung bay trên đường. Cô không ngừng thổi hơi vào
thiên không, sự lười nhác và trái tim phiền muộn giờ đã bị cuốn trôi. Xung
quanh, tất cả mọi thứ đều trở nên đáng yêu, đáng yêu như loài hoa hướng
dương vậy.
“Trong lúc cô đơn anh đừng nói yêu em…”
“Anh không muốn em phải rơi lệ, cũng không muốn phải chịu
đựng…“
Lời bài hát nọ xọ sang lời bài hát kia, ai thèm để ý chứ. Nghe hay thì
cô hát thôi. Vui thì phải hát to lên mới được.
“Anh đang tận hưởng mùi nước hoa của cô ấy, xóa sạch mọi thứ để
cùng bạn đi vào giấc ngủ…”