GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 125

Ba năm trung học là những tháng ngày ma ám. Những lá thư được viết

cẩn thận bằng tay, mang theo tình bạn cháy bỏng và nỗi niềm an ủi đều đặn
được gửi đến tay cô. Những lá thư với những kinh nghiệm làm thế nào ghi
chép tốt bài giảng hằng ngày, dùng cách nào để học tốt tiếng anh, và cả tập
thể dục phù hợp không những không làm trì hoãn việc học tập, mà còn giúp
đầu óc được thảnh thơi. Tất cả đều có hiệu quả.

Gặp vấn đề gì khó, cô cũng viết thư xin anh một lời khuyên. Sau học

kỳ I, cô nhận được sáu quyển vở ghi chép. Mở ra mới biết, tất cả đều là ghi
chép những bài giảng hồi anh còn học trung học.

Trên quyển ghi chép kèm theo một lời nhắn:

- Chuột Mickey, chắc chắn em sẽ cần đến nó, rất hữu ích. Gửi cho em

để chúng ta cùng nhau cố gắng ví lý tưởng và tương lai của mình, được
không? Anh mong em thi vào BW thành công. Hãnh diện về em! Tự hào về
em!

Kiểu lời nhắn như thế này nhiều đến mức không đếm được. Nhờ vào

những lời an ủi, khích lệ này, Hứa An Ly đã vượt qua ba năm trung học.
Nếu như không có những lời khích lệ mang đầy lý tưởng và mãnh liệt như
vậy của anh, thì Hứa An Ly đúng là không biết nên làm sao để đối phó với
ba năm ấy. Trong vô thức, anh đã trở thành người dẫn đường cho cô, giống
như một đường ray trải dài ở một nơi rất xa, mang lý tưởng của cô sang bờ
bên kia.

Ngăn kéo bình thường vẫn được khóa. Do đó, cảm giác có vẻ hơi thần

bí. Có lần, mẹ cười và nói: “Bí mật gì thế? Đến mẹ cũng giấu sao?”

Lúc đó, mặt của Hứa An Ly đã ửng đỏ.

“Không có ạ!” Miệng thì phủ nhận, nhưng trong lòng, nhịp tim của cô

đang đập thình thịch.