Hứa An Ly nghe thấy những lời này, cảm thấy rất chói tai. Những lời
nói đó không những khó hiểu mà còn nằm ngoại sự tưởng tượng của cô. Cô
cứng rắn đáp lại: "Cảm ơn ý tốt của chị, từ học trưởng, tình yêu của em
sớm đã được ông trời sắp đặt cho rồi. Chỉ có chị, năm thứ tư rồi vẫn cô đơn
một mình, do người đàn ông tốt không xứng với chị hay là chị không xứng
với người ta?"
Vẻ mặt của Từ Di mỗi lúc một bệch ra.
Mọi người đều nhìn nhau kinh hãi, không ai nghĩ Hứa An Ly lại nói ra
những lời khiến mọi người phải khó xử như vậy. Cũng hay, đây là lúc Căn
Bậc Hai có cơ hội phát huy ''công lực chập chờn'' của mình. Dù sao nó cũng
giúp mọi người phải cười trong hoàn cảnh khó xử như thế này: "Hóa ra
mấy người biết nhau, ai đến trước thì người ấy được, có mỗi tôi là bị ra rìa.
Này, tiểu muội, có phải vì tôi quá thấp nên cô cảm thấy không cần làm
quen với tôi phải không?"
Thẩm Anh Xuân cũng bên xướng bên họa: "Nhóc con không được
quấy rối đại nhân, đợi đến khi em lớn, chị sẽ giới thiệu những mỹ nhân đẹp
nhất trên thế giới này cho em cưới làm vợ."
"Nhưng bây giờ nằm mơ em cũng muốn có bạn gái."
Sau một hồi cười nói, họ trở lại vấn đế chính. Đường Lý Dục kéo tay
hứa An Ly đang khép nép bên cạnh, giới thiệu với anh em ký túc.
"Tiểu muội, Hứa An Ly, năm thứ nhất khoa ngoại ngữ, sau này mong
được mọi người quan tâm nhiều hơn."
"Xin được các vị học trưởng chỉ giáo." Hứa An Ly mỉm cười liếc mọi
người.
Một cậu bạn có dáng người không cao, hơi beo béo đứng dậy cúi
chào: "Tôi được mọi người trong phòng gọi là lão Tam, người ngoài thường