Có lẽ đây là cái quay lưng khó khăn nhất đối với cô, nhưng nó cũng là
quyết định đúng đắn nhất của cô. Cô đã dùng hết dũng khí để thực hiện nó,
có lẽ cũng chả có được lần thứ hai như thế…
Những chiếc lá cây đung đưa lạo xạo trong gió, bên tai còn nghe được
âm thanh nhè nhẹ của gió. Cô đang chạy, chạy trên con đường nhỏ dẫn vào
rừng. Bản thân cô cũng không biết mình đang chạy về hướng nào. Nụ cười
nơi khóe môi đã mằn mặn vị của nước mắt, thật điên rồ. Nhưng cũng chỉ
khi trong lòng thấy đau khổ thì cô mới biết mình còn sống, mới thấy mình
là người có tình cảm.
Đến giờ ăn cơm, ở “Vũ Lâm Cốc” chẳng có lấy một bóng người, có
chăng chỉ là mấy chú chim nhỏ chuyền cành hót líu lo, rồi tất cả lại rơi vào
không gian tĩnh lặng.
Cô chạy vội đến nỗi suýt chút nữa bị vấp ngã, Hứa An Ly dừng lại thở
hồng hộc, chân mỏi rã rời, cô ngườiồi nghỉ tạm trên một phiến đá ven
đường, lúc này cô mới trấn tĩnh lại để suy nghĩ.
Xin lỗi. Lời xin lỗi thì có nghĩa lý gì cơ chứ? Tất cả về con người đó
cô đã quên hết sạch rồi, giờ lại bắt đầu lại từ đầu sao? Hay đến giờ anh ta
mới phát hiện ra, cô mới là ý trung nhân tuyệt vời nhất, phù hợp với anh ta
nhất?
Gió lướt nhẹ lung lay cành lá, mặt trời đã dần khuất sau núi, cảnh sắc
lúc này tự dưng đẹp mê hồn, xung quanh vẫn cứ lặng im như tờ.
Hứa An Ly không biết cô đã ngồi đây trong bao lâu rồi, chỉ thấy bụng
cũng đã bắt đầu đói cồn cào và réo ầm ĩ. Lúc này, cô mới đứng dậy, chầm
chậm đi về phía trước. Cô vừa đi vừa cúi đầu suy ngẫm, suy đi tính lại, tự
vấn lương tâm, nhưng vẫn chẳng có được một câu trả lời tốt nhất cho chính
mình.