Thật lạnh lẽo!
Anh còn nhớ bàn tay cô trước đây rất ấm, lúc nào cũng ra mồ hôi, kể
cả mùa đông. Bàn tay ấy giờ sao lạnh thế, lạnh đến nỗi thấu tận trái tim
anh.
“Bất luận là thế nào, An Ly, xin em hãy nhớ, anh không bao giờ quên
em, từ trước đến giờ vẫn vậy. Em luôn ở trong trái tim anh, giống như một
nàng thiên sứ trong sáng, thuần khiết, đẹp rạng ngời…”
Những lời nói ấm áp, ngọt ngào của ngày xưa, dáng hình quen thuộc
mà cô chẳng bao giờ quên được, một vẻ đẹp đầy mê hoặc… Tất cả vẫn
giống như cái ngày đầu tiên cô nhìn thấy anh ta. Trong vài giây, đôi mắt cô
bỗng trở nên đờ đẫn.
Hứa An Ly không muốn xen vào chuyện tình cảm của người khác,
mặc dù kẻ thứ ba thực sự ngang nhiên trở thành kẻ thắng cuộc ở vị trí số
một, còn cô thì lại trở thành kẻ thứ ba bị mọi người lên án.
Đời người có những chuyện nực cười như vậy đấy, thiên sứ bị vu oan
trở thành ác quỷ, ông trời có lúc cũng không có mắt, đạo lý cũng có lúc lu
mờ, đổi trắng thay đen.
Cho nên, lúc này, ngoài việc bỏ đi, cô chẳng còn sự lựa chọn nào khác.
Đi thôi, đi càng nhanh càng tốt, đi sớm lúc nào tốt lúc đấy, rời xa khỏi
anh ta, mãi mãi rời xa anh ta. Anh ta sẽ không bao giờ thuộc về cô, trước
đây cũng vậy, sau này cũng vậy.
Hứa An Ly! Mày đừng có nằm mơ nữa! Mày hãy mau mau tỉnh lại đi!
“Xin lỗi, em đã thích một người, em không muốn người đó hiểu lầm.”