GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 232

Cô không hối hận vì sự lựa chọn của mình. Cô hận anh ta, sự việc đã

thành ra như vậy, mà ngay đến một lời giải thích cũng không có. Mối quan
hệ giữa cô và anh ta chẳng khác nào chiếc áo cũ mặc chán rồi bỏ. Cô làm
sao có thể không hận một kẻ tuyệt tình tuyệt nghĩa như thế chứ? Cô làm
sao có thể đối mặt với anh ta mà cười cười nói nói cứ như không có chuyện
gì xảy ra được?

“An Ly, em còn nhớ điều em nói với anh, anh không vui thì em cũng

không vui, giờ anh đang không vui mà em thật sự đang vui sao?” Đường
Lý Dục cuối cùng cũng từ từ mở to đôi mắt nhìn Hứa An Ly. Với câu nói
đầy hàm ý đó, anh ta dường như không để ý chút nào đến thái độ của Hứa
An Ly.

Nhìn Hứa An Ly một hồi lâu mà không thấy cô nói câu nào, anh ta

đành tự giải thích: “An Ly, em là một cô gái trong sáng, thánh thiện, cho
nên anh muốn được ở bên cạnh em một lúc, nhưng anh không muốn cả hai
cứ im lặng không nói câu nào, anh chỉ muốn tâm sự với em một chút thôi,
có được không? Khi ở bên cạnh em, anh thực sự cảm thấy trong lòng được
thanh thản, nhẹ nhõm, không ưu phiền, không đau khổ, rất dễ chịu và thoải
mái…”

Hứa An Ly từ từ nhắm mắt lại, đôi lông mày nhíu lại, cố ngăn không

cho nước mắt trào ra.

Hòa hợp với anh thì có nghĩa lý gì cơ chứ? Em mãi mãi vẫn là kẻ

không thể đem đến tình yêu đích thực cho anh. Mãi mãi không thể yêu
nhau một cách say đắm, cuồng nhiệt được. Có phải vậy không?

Một lúc sau, Hứa An Ly từ từ mở mắt ra và nói với Đường Lý Dục

một câu mà cô không tin rằng bản thân mình lại có thể nói ra được câu nói
đó: “Anh sai rồi, con người ta có thể thay đổi, đó là Hứa An Ly của ngày
trước, còn bây giờ Hứa An Ly đã không còn như những gì anh nghĩ. Hứa