GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 242

Hứa An Ly cảm thấy mỗi ngày trôi qua với cô đều như những lỗ nhỏ,

và thời gian giống như những hạt nhỏ ly ti trong chiếc đồng hồ cát, chôn
vùi những tiếng cười hồn nhiên như sóng biển của cô trên con đường mà nó
đã đi qua. Cô rất muốn nói ra những tâm sự bấy lâu nay đang giấu ở trong
lòng. Mở cuốn nhật ký trắng tinh ra, giống như được trở lại với những
tháng ngày xưa cũ, trở về với tuổi mười sáu của cô và Tiểu Khê, những
năm tháng ngây thơ và hồn nhiên. Tình cảm bạn bè bị thời gian và không
gian chia cắt của hai người, trong cái buổi chiều yên ắng này, đã dần trở lại
và quay về với cảm giác ban đầu của nó.

Nhật ký của Hứa An Ly

Ngày 5 tháng 11 năm 2003 – Vì anh mà vết thương lòng của em mới

sâu sắc đến vậy.

Năm tháng cứ thế trôi đi, từ ngày này qua ngày khác, từ mùa hạ với

những sắc hoa rực rỡ cho đến mùa thu với lá vàng rơi xào xạc, vội vàng
theo từng bước chân. Nó còn mang theo cả ký ức tuổi thơ đi về phía tương
lai mờ mịt. Trong giấc mơ, hoa nở rồi hoa tàn, nào ai biết? Mà có hỏi thế
gian, thì năm tháng cũng đã già rồi.

Mỗi một lần đau, là một lần trưởng thành, là một lần chín chắn. Mặc

dù chưa có có sự chuẩn bị, mặc dù có những vết thương lòng khó lành lại,
mặc dù cô đơn tới mức vô định vô cảm, nhưng đó chính là sự an bài có ý
nghĩa sâu sắc của số phận, là con đường buộc phải đi qua để lớn lên.

Khi đặt bút xuống, chợt nhớ đến bốn từ: “Vật thị nhân phi”. Còn có cả

mấy câu thơ mà không nhớ ai đã viết: “Niên niên tuế tuế hoa tương tư, tuế
tuế niên niên nhân bất đồng.”[1] Phải rồi, năm nay mười bảy tuổi, sang
năm đã là mười tám tuổi rồi. Ai rồi cũng bước qua tuổi mười bảy, nhưng
chẳng có ai mãi mãi ở tuổi mười bảy, đó chính là chân lý của cuộc đời mà
chẳng ai có thể thay đổi được.