ngay chính bản thân cô cũng chẳng nhận ra mình. Rất ít khi thấy cô vui
cười vì một chuyện gì đó. Cô không muốn nói chuyện cũng chẳng muốn ai
làm phiền. Ngoài lúc học bài ra, thời gian còn lại Hứa An Ly đều nằm
nhắm mắt trên giường trong ký túc xá.
Mấy người bạn cùng phòng đã mấy lần lên kế hoạch để “xử” Thẩm
Anh Xuân, cho cô ta một bài học, nhưng đều bị Hứa An Ly phản đối.
Sự phẫn nộ của Chu Lệ Diệp hoàn toàn có thể hiểu được, cô ấy đã
nghĩ rằng: “Người khác bất nhân, sao mình không thể bất nghĩa chứ? Nếu
nói tới người thứ ba thì chính Thẩm Anh Xuân mới là người thứ ba thực
sự.”
Đã chiếm đoạt của người khác lại còn già mồm? Chu Lệ Diệp tức giận
nói Hứa An Ly là kẻ hồ đồ! Làm người không thể quá khoan dung độ lượng
được, nếu không người ta sẽ coi cái sự khoan dung đó của mình là ngu
ngốc! Hứa An Ly không hề giận Chu Lệ Diệp, mà vẫn cứ an phận thủ
thường như vậy. Chính vì thế, lại một lần nữa Hứa An Ly được đặt cho biệt
danh là “cô nàng ngốc vì tình”!
Tiết học đầu tiên của buổi chiều là tiết chữa bài tập. Trông có vẻ như
là đang nghe giảng, nhưng thực tế cô đang viết nhật ký. Đó là thói quen của
Hứa An Ly, cô thích viết nhật ký khi tâm trạng không vui, đó chính là cửa
sổ của tâm hồn cô.
Con người không giống như lợn, ăn no rồi thì không thấy đói nữa.
Tâm hồn trẻ thơ, càng cần nhiều những cửa sổ tâm hồn như vậy mới có thể
vui vẻ được. Từ sau khi chia tay với Tiểu Khê hồi đầu tháng mười, thấm
thoát đã lại đến tháng chạp. Thời gian trôi đi nhanh như nước chảy, chẳng
kịp nhớ rõ năm tháng cứ vùn vụt trôi đi, những nỗi đau cũng được tích tụ
lại lớn dần. Còn tuổi trẻ giống như một ngọn nến đang cháy, càng cháy
càng ngắn đi.