GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 254

khác, mà không hề thấy đau lòng. Bởi sau bao nhiêu năm xa cách, em sẽ
phát hiện ra rằng trên đời này còn có rất nhiều người tốt với em hơn anh ta,
có nhiều người khiến em rung động hơn anh ta. Vì thế, theo tôi, em nên
cảm ơn anh ta vì đã cho em cơ hội được làm mới lại cuộc đời mình”. Đây
là những điều thầy Chu nói với Hứa An Ly, và đó cũng là những điều mà
chỉnh bản thân thầy đã từng trải qua.

Mặc cho Hứa An Ly có thừa nhận hay không, thì những lời của thầy

Chu cũng mang đầy tính triết lý, khiến người khác phải kính phục. Nếu
không thì sao tình yêu lại có nhiều chọn lựa như vậy? Tại sao lại có những
người đến rồi lại đi qua nhau? Tại sao khi ngoảnh lại nhìn, mọi thứ đã trở
thành sự tiếc nuối của thời gian? Cũng chính bởi vì vậy, mà cô nhắn tin cho
anh ấy. Cô muốn được thanh thản, không muốn sống trong hận thì nữa.
Hứa An Ly muốn giữa họ sẽ giảm bớt đi sự tiếc nuối. Nếu như đó là ý trời
bắt cô phải nhượng bộ để cho mọi chuyện đi đến hồi kết thì cô sẽ chấp
nhận nó.

Quyết định này đối với cô quả là tàn nhẫn, giống như không có chút

thuốc tê nào mà tay dùng dao cứa vào da thịt mình vậy, còn gì đau đớn
hơn?

Còn Đường Lý Dục và cô gái kia, liệu họ có hiểu cho nỗi đau của cô

không? Liệu họ có cảm động trước nỗi đau của cô không?

Cũng chẳng nghĩ nhiều nữa, vốn dĩ định động viên Đường Lý Dục,

định xin lỗi anh ấy vì chuyện cãi nhau lần trước vì đã nói những lời đau
lòng như vậy. Đó không phải là ý của cô, dù còn yêu nhau nữa hay không
thì vẫn là anh em tốt của nhau, anh em tốt nhất của nhau giống như trước
đây vậy. Ngày trước chẳng phải cô và anh cũng chưa từng nói lời yêu với
nhau sao? Chẳng phải họ cũng từng hỏi nhau có phải mình thích đối
phương hay không hay sao? Chẳng phải hai người vẫn vui vẻ như trên đời
này chỉ có cô và anh hay sao?