GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 276

Xung quanh trở lại với sự tĩnh lặng của nó. Đối với Tần Ca thì nó

giống như khoảnh khắc chân không vậy. Tinh thần hoảng lạn, chân tay lạnh
ngắt, giống như vừa gặp một cơn ác mộng. Anh nhắm mắt đầy chua xót.

Cô ấy đi rồi, đã âm thầm ra đi…

Có một ngọn núi nhỏ phía sau trường, Hứa An Ly muốn đến đó ngồi

để hóng gió biển, không biết trên núi có cây bạch dương không? Phía sao
trường cấp ba cũng có một ngọn núi như thế và trên đó có cả một rừng cây
bạch dương. Cô ấy thích nhất bạch dương, thân cây vừa cao vừa thẳng, vỏ
cây trắng bóc, lá xanh, đúng là cây ngọc đón gió. Vỏ cây bóc ra, có thể viết
chữ vẽ tranh, còn có thể làm thiếp chúc mừng, rất ý nghĩa.

Tối nay, cô bỗng dưng muốn ôm cây bạch dương, giống như ôm Tiểu

Khê, giống như ôm… Giống như ôm bất kỳ một người bạn cũ nào, ôm
những khoảng thời gian đã mất. Khi ngoảnh lại nhìn, nó đã thành quá
khứ…

Càng lên gần tới đỉnh núi, trời càng tối, ngoài ánh sao trên trời không

còn có thêm một chút ánh sáng nào khác. Gió đêm thổi khiến những cành
cây kêu lạo xạo. Lạ thật, Hứa An Ly là một con người vốn không bao giờ
dám đi một mình trong đêm tối sao cô ấy lại một mình đến ngọn núi này
chứ. Ở đây không có cây bạch dương, và cũng không thể có, vì đó là loài
cây sống ở vùng cao hạn. Ở đây chỉ có những cây như: cây lá to, cây long
não, cây bồ kết tây, hoa anh đào. Những cành cây lay động theo gió, phát ra
những âm thanh rùng rợn.

Con người nhiều lúc không hiểu nổi chính mình, càng không thể chiến

thắng được chính mình, dấy chính là yếu điểm trong tính cách của con
người, vì thế trong từ điển mới có hai từ “sa đoạ”.

Hứa An Ly của trước đây là một người trầm lặng và kín đáo, một Hứa

An Ly luôn không quá gần gũi, cũng không quá xa lạ với đàn ông. Gặp mặt