GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 274

Tiếng “á” ấy đã làm thức tỉnh những người đang trong mộng, hai

người đột ngột đẩy nhau ra, nhưng do quá mạnh nên ngã cả ra ghế.

“Tôi không nhìn thấy gì hết đâu”

Cô phục vụ là một cô gái trông có vẻ mặt non nớt, cũng chỉ tầm chưa

đầy mười bảy tuổi, nói giọng Tứ Xuyên. Cô nhìn họ với vẻ mặt ngây ngô.

Đường Lý Dục và Thẩm Anh Xuân cũng chẳng trách gì cô bé, những

chuyện như thế này, họ cũng gặp nhiều rồi, chẳng có gì là lạ. Các đôi hôn
nhau như thế ở trong trường không thiếu, thậm chí “chim chuột” nhau ở
bên ngoài vào lúc nửa đêm cũng chẳng hiếm gặp. Vì thế, cơm cũng chẳng
ăn nữa, họ thanh toán rồi mỉm cười ra về.

Trên đường trở về trường, Thẩm Anh Xuân ngập ngừng dừng lại,

dùng ánh mắt như chưa từng xảy ra chuyện vừa xong để nhìn anh. Cô
ngẩng mặt lên, muốn anh hôn cô trước mặt tất cả mọi người.

“Anh dám không?” cô đưa ra một câu hỏi đầy khiêu khích.

Người đi đường không vì đem hôm khuya khoắt mà giảm bớt đi, anh

do dự liếc nhìn mọi người, xung quanh đang vội vã đến xem.

“Anh dám không?”

Anh không hôn cô, mà ôm cô vào lòng, ôm rất chăt, khiến cô khó thở.

Nhắm mắt lại, cằm anh tỳ lên đầu cô, trong mắt cô giọt nước mắt trào ra
ươn ướt. Anh muốn cả cơ thể cô sát người mình gần hơn, chặt hơn nữa.
Nếu chặt như vậy thì hai tâm hồn có thể hoà vào làm một thì anh thà ôm cô
chặt đến vỡ vụn trong lòng, ôm đến chết thì thôi.

Hứa An Ly lúc nãy vẫn chưa trơ về trường mà một mình lang thang đi

về phía dsau trường, Tần Ca lững thững đi sau cô. Muộn thế này rồi, cô ấy
muốn đi đâu chứ? Tần Ca vô cùng lo lắng hỏi cô rất nhiều lần mà cô vẫn