GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 279

ánh mắt mà cô ghét anh ngày đó, bao nhiều dũng khí của anh đều tan biến
hết.

Đúng như Hứa An Ly nó, họ chỉ là anh em, chỉ thế mà thôi.

Có lẽ, bây giờ ngay cả anh em cũng không phải nữa rồi. Cô ấy có quá

nhiều “anh em tốt”, cho nên cũng chẳng thèm quan tâm đến người anh em
Tần Ca nữa rồi. Ca hát là cách trút bầu tâm sự duy nhất của anh.

Rất nhiều buổi tối gió lồng lộng, dù là khi gió bắc rét căm căm hay là

giữa mùa thu, mỗi lần hát xong, Tần Ca đều thích ngồi trên sân thượng,
ngẩng đầu lên ngắm nhìn vũ trụ, các vì tinh tú, những hiện tượng kỳ bí xảy
ra trên bầu trời, ngắm những ngôi sao băng vụt qua trong chớp mắt. Anh
không phải là một người dễ dàng đau khổ, vậy mà cũng có lúc anh cứ trầm
lặng hoặc ngây người.

Cô ấy có khoẻ không? Thỉnh thoảng có phải cũng nhớ đến anh như

anh nhớ đến cô vậy không?

Đàn ông không có tình yêu, trái tim học càng có thể đặt vào sự nghiệp

họ thích càng dễ thành công. Câu nói này chẳng sai chút nào.

Hầu như tất cả thời gian dư thừa ngoài giờ học, Tần Ca đều chạy show

đi hát tại các quán bar, đến nỗi tiếng hát của anh đã dần trở nên quen thuộc.
Còn ở các quan bar ruột, bất kể là chủ quán hay khách hàng đề dành cho
anh sự tôn trọng và tán dương.

Rất nhiều khách đã sớm quen với tiếng hát của Tần Ca. Vì vậy, chỉ cần

vào cuối tuần, chỉ cần có mặt anh, sẽ có khách yêu cầu anh hát, từ đại học
năm thứ nhât đến giờ, thấm thoát đã ba năm trôi qua. Cuộc sống sinh viên
của Tần Ca trôi qua trong quán bar và giảng đường. Hằng ngày, khi học bài
xong, anh lại đi chạy show. Tuy mệt, nhưng mỗi ngày đi đều rất vui vẻ và
hứng thú. Trừ học kỳ một của năm đầu đại học, anh chưa bao giờ phải xin
tiền mẹ, ngày nào cũng bận rộn tíu tít. Năm này sang năm khác, mất mát và