GỬI NGƯỜI TÔI YÊU - Trang 293

nữa. Anh không biết cô bị làm sao, gặp phải chuyện gì bất trắc, hay gặp
phải người nào xấu xa? Anh vô cùng lo lắng. Nếu như Hứa An Ly bị người
ta… anh sẽ không thể tha thứ cho chính mình. Không! Có anh ở đây, cô sẽ
không…

Bởi vì quá nhanh, quá vội vàng vì lo lắng, nên anh suýt bị ngã mấy

lần.

Tần Ca không biết cô ở đâu. Khuôn viên trường quá rộng lớn. mồ hôi

trên trán chảy ròng ròng, Tần Ca vẫn chạy thục mạng, lo lắng tìm kiếm…

Hứa An Ly hiện giờ em ở đâu? Làm sao để anh tìm được em đây? Nếu

không nhanh tìm thấy em có lẽ anh sẽ chết mất!

Bỗng dưng có tiếng hét phẫn nộ phát ra từ bên phía sân vận động. Anh

vội chạy về phía tiếng hét đó để tìm kiếm.

Chỉ thấy người cô đang bị lay lay liên tục trong tay anh ta, giống như

chiếc lá cây phất phơ nơi đầu cành vậy, cô sợ hãi nhìn anh ta. Còn anh ta
vẫn chưa thể trút hết sự phẫn nộ của mình, vẫn ra sức lay cô khiến cô hoàn
toàn mất đi sự thăng bằng, đứng còn không vững nữa.

“Thật không ngờ, cô cũng có bản lĩnh như vậy, cô đã học nhầm trường

rồi”

“Cô muốn tiền tài chứ gì? Vậy cô ra ngoài xã hội mà câu những người

có tiền kia kìa! Bọn họ có rất nhiều tiên, sẽ làm cho cô mê hồn với cảnh xa
xỉ phồn hoa, đàng điếm!”

Màng nhĩ của Hứa An Ly bị rung lên.

Cô kinh ngạc nhìn Đường Lý Dục, không nói nên lời, mặc cho anh ta

cứ mắng chửi, chỉ trích, oán trách…